Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

Vì sao người nghèo dễ sập bẫy thẻ tín dụng?

Updated
25 min read
Vì sao người nghèo dễ sập bẫy thẻ tín dụng?

Có một hình ảnh có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đều thấy quen thuộc. Lương vừa về, tin nhắn thông báo từ ngân hàng còn chưa kịp đọc hết thì đã có người tất bật mở ứng dụng thanh toán, trả nợ thẻ tín dụng kỳ trước rồi lại tiện tay quẹt thêm vài khoản mới. Cái vòng xoáy ấy cứ lặp đi lặp lại, không ít người tự hỏi chính mình vì sao lương mãi không đủ? Vì sao chiếc thẻ tín dụng trở thành vật bất ly thân, thậm chí là cứu cánh của những ai thu nhập thấp?

Vấn đề nằm ở chỗ không phải thu nhập thấp khiến người ta nghèo mà là cách người ta vận hành dòng chảy tiền bạc trong đời sống thường ngày. Cái cách mà chúng ta được hoặc không được giáo dục về tiền bạc từ nhỏ mới thật sự tạo ra khác biệt. Bạn có từng để ý rằng trong rất nhiều gia đình câu chuyện về tài chính cá nhân gần như không xuất hiện trên bàn ăn, không hề được cha mẹ dạy dỗ mà tất cả chỉ là sự học lỏm từ môi trường xung quanh.

Trẻ em có thể sớm học cách chi tiêu nhưng không học cách quản lý dòng tiền. Không ai chỉ cho chúng sự khác biệt giữa chi tiêu cần thiết và chi tiêu cảm tính, giữa mua vì cần và mua để đua đòi cho bằng người khác. Thành thật mà nói, đây không chỉ là câu chuyện riêng của cá nhân nào, nó là một kiểu chu kỳ im lặng, nơi những người thu nhập thấp bị cuốn vào guồng quay của áp lực xã hội. Từ nỗi lo cơm áo đến tâm lý bù đắp, sĩ diện, đua đòi, càng chi tiêu theo cảm xúc, càng lệ thuộc vào tín dụng như một nguồn thu nhập ảo, họ lại càng dễ trượt sâu hơn vào vòng xoáy nợ nần.

Và bạn biết điều gì đáng tiếc nhất không? Chính những người đang gặp khó khăn ấy thường lại là đối tượng dễ bị quyến rũ bởi những chiêu trò quảng cáo, khuyến mãi, điểm thưởng, hoàn tiền mà ít khi tự hỏi mình đang sử dụng công cụ tài chính hay đang bị nó điều khiển. Vấn đề là thế này. Giáo dục tài chính không phải điều xa vời, không phải chỉ dành cho người giàu mà là kỹ năng sống cơ bản, thiết yếu cho tất cả chúng ta. Nhất là những ai thu nhập thấp cần xoay sở trong một dòng trải tiền bạc vốn đã đầy thách thức.

Nhưng tại sao tôi lại nói vậy? Bởi vì ngay khi chúng ta bắt đầu thay đổi cách nhìn nhận từ việc hiểu rõ dòng tiền của chính mình, hiểu sự khác biệt giữa nợ tốt và nợ xấu, đặt ra những mục tiêu chi tiêu rõ ràng thì cũng là lúc chúng ta có thể thoát khỏi vòng luẩn quần đấy. Nhiều người sẽ bỏ qua giai đoạn này vì họ sợ, vì họ ngại tính toán. Nhưng bạn không giống họ đúng không? Bạn ở đây sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng tìm hiểu về cách mà chính tư duy và thói quen tài chính của mình có thể thay đổi cuộc trời. Và hãy nhớ, không phải một lần, không phải hai lần mà là bao thế hệ rồi. Chu kỳ này luôn lặp lại. Chỉ khi bạn chủ động bước ra, chủ động học hỏi, chủ động định hình lại dòng chảy tiền bạc của mình thì mới thực sự có thể kiểm soát được tương lai tài chính của bản thân.

Có một điều ít ai để ý. Tư duy tài chính của một người thường được định hình từ thuở nhỏ. Vấn đề là trong nhiều gia đình thu nhập thấp, giáo dục tài chính gần như bị bỏ quên. Những đứa trẻ lớn lên trong môi trường này thường chỉ biết đến việc tiêu tiền, làm sao để chi tiêu khi có tiền, nhưng lại hoàn toàn mù mờ trước khái niệm quản lý dòng tiền hay tiết kiệm dài hạn. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng chính sự thiếu hụt này dẫn đến hệ quả sâu xa khi các em trưởng thành. Thiếu hiểu biết về quản lý tài chính cá nhân, không biết phân biệt đâu là nhu cầu thực sự, đâu là mong muốn bộc phát dẫn đến việc chi tiêu vượt ngoài khả năng chi trả ngay khi bắt đầu có thu nhập.

Ở Brazil chẳng hạn, một khảo sát cho thấy hơn 60% hộ gia đình nghèo không lập ngân sách hàng tháng. Điều đáng lo hơn là hầu hết trẻ em trong các gia đình đó không hề biết đến khái niệm tiết kiệm là gì, thậm chí chưa từng nghe bố mẹ nhắc đến việc giành dụm cho tương lai. Bạn thấy đấy, khi một đứa trẻ lớn lên trong môi trường như vậy, liệu chúng có thể phát triển tư duy quản lý tài chính một cách chủ động hay không? Rất tiếc, câu trả lời thường là không. Và hệ quả là khi bước vào tuổi trưởng thành, những bạn trẻ đó lặp lại vòng luẩn quẩn tài chính giống như cha mẹ mình nhưng mà chưa dừng lại ở đó đâu.

Khi bước vào đời, họ lại tiếp xúc với một công cụ tưởng như rất hữu ích. Thẻ tín dụng. Thẻ tín dụng được thiết kế ban đầu như một phương tiện hỗ trợ quản lý dòng tiền, giúp người dùng thanh toán tiện lợi và có thời gian xoay sở trước khi hoàn trả. Tuy nhiên, điều đáng lo là nó nhanh chóng trở thành một cạm bẫy thực sự đối với nhiều người, đặc biệt là người thu nhập thấp. Vì sao tôi lại nói vậy? Vì họ thường coi hạn mức tín dụng được cấp như một khoản thu nhập bổ sung như thể đó là tiền của chính mình vậy. Trong khi bản chất của thẻ tín dụng chỉ là công cụ tạm ứng với chi phí vay mượn rất cao. Nếu không hoàn trả đúng hạng, người thu nhập thấp còn dễ bị hấp dẫn bởi các chương trình khuyến mãi như điểm thưởng, hoàn tiền, giảm giá ngay tại quầy. Họ vui vẻ quẹt thẻ để hưởng ưu đãi mà quên mất một sự thật quan trọng. Lãi suất thẻ tín dụng thuộc loại cao nhất thị trường tài chính. Với mức trung bình trên 20% mỗi năm.

Ở nhiều quốc gia, như Mỹ chẳng hạn, nhiều lao động phổ thông đã sa lầy trong vòng xoáy hoàn tiền. Họ tiêu thẻ càng nhiều thì càng nhận được ưu đãi hoàn tiền, nhưng sau đó không đủ khả năng trả toàn bộ dư nợ nên khoản nợ đó lập tức bị tính lãi suất cao dẫn đến việc họ phải trả lãi nhiều hơn số tiền hoàn tiền nhận được. Điều trớ trêu là không chỉ một lần, không chỉ hai lần mà đây là một vòng lặp kéo dài hàng tháng, thậm chí nhiều năm khiến nhiều người rơi vào cảnh lương về chỉ đủ trả nợ thẻ và rồi lại tiếp tục quẹt thẻ để tiêu dùng cho tháng mới.

Hãy thử hình dung, một người lao động phổ thông lương tháng đủ sống nếu quản lý hợp lý, nhưng do thiếu kiến thức tài chính lại coi thẻ tín dụng như một nguồn thu nhập bổ sung. Kết quả là họ tiêu trước trả sau rồi trả không đủ. Nợ cũ chưa hết thì nợ mới đã phát sinh. Chi phí lãi suất cao khiến khoản nợ phình to theo cấp số nhân. Bạn thấy vấn đề chưa? Chính sự thiếu giáo dục tài chính từ nhỏ, cộng với việc lạm dụng thẻ tín dụng như một nguồn tiền dễ dàng đang âm thầm đẩy người thu nhập thấp vào một vòng xoáy tài chính khó thoát ra. Và điều đáng buồn là vòng xoáy này không chỉ ảnh hưởng đến họ mà còn tiếp tục di chuyển sang thế hệ sau. Con cái họ lớn lên trong một gia đình thường xuyên ngập trong nợ nần. nhìn thấy cách cha mẹ tiêu tiền rồi lại tiếp tục lặp lại thói quen tài chính không lành mạnh ấy khi trưởng thành. Nghe thì có vẻ bi quan nhưng đây lại là thực tế phổ biến ở nhiều nơi trên thế giới. Không chỉ riêng Brazil hay Mỹ mà ngay cả ở Việt Nam cũng không thiếu những câu chuyện như vậy.

Có những người trẻ mới đi làm được vài tháng nhưng đã sở hữu hai ba chiếc thẻ tín dụng, tận dụng mọi ưu đãi ngân hàng đưa ra nhưng không có kế hoạch trả nợ cụ thể. Bạn biết không? Chính sự thiếu hiểu biết đó đã biến một công cụ đáng lẽ có thể giúp họ quản lý dòng tiền hiệu quả trở thành một chiếc bẫy vô hình, nhấn chìm họ trong nợ nần và lãi suất cao. Điều này cho thấy một sự thật đáng suy ngẫm. Nếu không thay đổi từ gốc dễ tư duy tài chính đã được hình thành từ nhỏ, thì dù có bao nhiêu công cụ tài chính hiện đại đi chăng nữa, người thu nhập thấp vẫn rất dễ rơi vào vòng xoáy nợ nần và bất ổn tài chính lâu dài. Và bạn thấy đó, khi người thu nhập thấp thiếu kiến thức tài chính lại dễ dàng tiếp cận thẻ tín dụng, họ càng rơi sâu hơn vào vòng xoáy chi tiêu mất kiểm soát.

Nhưng câu chuyện không chỉ dừng ở thẻ tín dụng đâu, nó còn đi xa hơn vì tồn tại một yếu tố tâm lý rất mạnh. Tâm lý bù đắp và sĩ diện, người nghèo, thành thật mà nói thường chịu áp lực xã hội lớn hơn chúng ta tưởng. Họ sống trong cộng đồng mà sự so bì là điều khó tránh. Bạn bè mình có, mình cũng phải có, không thể để thua kém. Áp lực ấy không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính bên trong họ. Một mong muốn bù đắp cho những thiếu thốn vật chất và tình cảm. Chính điều này khiến họ dễ bị cuốn vào chi tiêu cảm tính, dễ bị tâm lý đua đòi, sợ bỏ lỡ, muốn bắt kịp bạn bè và xã hội.

Hãy nhìn vào một ví dụ cụ thể. Tại Philippines, khảo sát cho thấy người thu nhập thấp thường mua điện thoại đời mới nhất ngay khi vừa nhận lương. Mặc dù để làm được điều đó, họ phải trả góp nhiều tháng liền chỉ để có được cảm giác bằng bạn bằng bè. Bạn có thấy quen không? Đây là câu chuyện không hiếm gặp ngay quanh ta. Lương vừa về là đổi điện thoại, mua xe ta ga đời mới, thậm chí là sắm đồ hiệu trả góp, bất chấp mức thu nhập không thể đảm bảo cho các khoản trả góp này. Chính tâm lý này tạo ra một vòng xoáy. Càng chi tiêu để bù đắp, họ càng dễ rơi vào áp lực nợ nần. Và khi không đủ tiền mặt để thanh toán, họ lại quay sang vay mượn hoặc tận dụng thêm hạn mức thẻ tín dụng.

Vấn đề là lãi suất từ các khoản vay này thường rất cao, nhất là với nhóm thu nhập thấp vốn, không có nhiều lựa chọn tài chính. Để tôi nói bạn nghe, một khi đã vay tín dụng ngắn hạn hoặc vay nóng, mức lãi suất có thể lên tới 25% đến 30% mỗi năm, thậm chí cao hơn. Con số này không chỉ là gánh nặng mà có thể coi là án treo cho tình hình tài chính cá nhân của họ.

Ở Nigeria chẳng hạn, rất nhiều người dân phải vay nợ từ các công ty tài chính với mức lãi suất tới 25% đến 30% chỉ để trả khoản vay trước đó, vòng luẩn quẩn vay, trả, lãi cao này khiến họ gần như không có cơ hội thoát ra. Bởi vì lãi suất cao tích lũy theo thời gian làm số nợ phình to dần, trả mãi mà nợ gốc gần như không giảm. Bạn thử tưởng tượng nhé. Một người chỉ cần lỡ một kỳ thanh toán, khoản lãi sẽ bị cộng dồn và sang kỳ kế. Tiếp số tiền phải trả không chỉ là nợ cũ mà còn là phần lãi trên lãi. Chính điều này tạo ra áp lực khủng khiếp về mặt tâm lý và tài chính.

Nhưng điều đáng sợ hơn là ở chỗ áp lực trả nợ ấy lại càng khiến người thu nhập thấp rơi vào trạng thái tiêu cực. Họ tìm cách vay thêm ở chỗ khác để trả khoản nợ hiện tại hoặc tiếp tục chi tiêu cảm tính để giải tỏa căng thẳng. Một vòng xoáy không lối thoát, lặp đi lặp lại và chính lúc này, thiếu giáo dục tài chính lại một lần nữa bộc lộ rõ tác hại của nó. Thay vì có kế hoạch tái cấu trúc nợ hay tìm cách cắt giảm chi tiêu hợp lý, họ lại lựa chọn con đường dễ nhất nhưng nguy hiểm nhất vay thêm. Bạn thấy đấy, từ một nhu cầu chính đáng ban đầu, mua sắm thiết bị cần thiết để phục vụ cuộc sống, người thu nhập thấp lại tự đẩy mình vào vòng xoáy vay, trả, lãi cao, áp lực tâm lý nặng nề.

Điều này khiến cho dòng chảy tiền bạc của họ ngày càng rối ren, thu nhập không đủ để chi trả các nghĩa vụ tài chính cơ bản và điều này dẫn tới một hệ quả rất đáng buồn khi người thu nhập thấp rơi vào vòng xoáy vay mượn gần như toàn bộ thu nhập của họ chỉ để phục vụ nghĩa vụ trả nợ, không còn khoản nào để tiết kiệm hay đầu tư cho tương lai. Chính điều này càng làm trầm trọng thêm khoảng cách giàu nghèo trong xã hội. Người giàu có dư địa tài chính để tích lũy và đầu tư, còn người nghèo thì quanh quẩn trong những khoản vay với lãi suất cao. Tiêu trước trả sau, thu nhập chưa kịp tăng thì nghĩa vụ nợ đã ngốn hết phần lớn.

Nghe thì buồn thật nhưng đây là thực tế mà không ai nói với bạn đâu. Và bạn để ý xem, nguyên nhân sâu xa đều bắt nguồn từ tư duy và kiến thức tài chính yếu kém, từ tâm lý bù đắp, sĩ diện cho đến thiếu kỹ năng kiểm soát dòng tiền. Tất cả tạo nên một bức tranh quen thuộc mà chúng ta vẫn thấy. Người nghèo càng dễ nghiện chi tiêu cảm tính, càng dễ sa vào vòng xoáy vay lãi suất cao, áp lực tài chính và vòng luần quẩn này cứ thế lặp đi lặp lại năm này qua năm khác. Và bạn thấy đấy, khi người thu nhập thấp bị cuốn vào vòng xoáy vay mượn, lãi cao, áp lực đè nặng thì khoảng cách giàu nghèo càng lúc càng lớn hơn. Vấn đề là khoảng cách ấy không chỉ đo bằng thu nhập đâu mà còn đo bằng khoảng cách về kiến thức, kỹ năng và đặc biệt là tư duy tài chính.

Người giàu thành thật mà nói có xu hướng trang bị cho con cái kiến thức tài chính ngay từ rất sớm. Họ dạy con hiểu giá trị của đồng tiền, cách lập kế hoạch chi tiêu, cách tiết kiệm và đầu tư ngay từ khi còn nhỏ. Ở Singapore chẳng hạn, nhiều gia đình khá giả đã đầu tư cho con mình học các khóa quản lý tiền bạc từ cấp hai. Nhờ vậy mà ngay từ tuổi thiếu niên, những đứa trẻ ấy đã hiểu được nguyên tắc quản lý dòng tiền cá nhân, biết phân biệt giữa nhu cầu thật sự và mong muốn cảm tính, có kỹ năng sử dụng tín dụng một cách hợp lý và thận trọng.

Trong khi đó, ở chiều ngược lại, trẻ em trong những gia đình thu nhập thấp thì thường phải đi làm thêm từ sớm. Thu nhập nhỏ bé kiếm được lại nhanh chóng bị chi tiêu hết, đôi khi để bù đắp cho những thiếu hụt tinh thần. Để được bằng bạn bằng bè hay đơn giản, chỉ vì chưa bao giờ được dạy cách tiết kiệm hay lập ngân sách cá nhân. Bạn biết không? Chính sự khác biệt này tạo ra một vòng tròn khép kín. Người giàu càng ngày càng biết cách quản lý tài chính tốt hơn, bảo vệ và phát triển tài sản của mình. Còn người nghèo lại ngày càng lệ thuộc vào vay mượn. Chi tiêu vượt quá khả năng thực tế và rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau.

Nhưng chưa hết đâu, sự khác biệt còn nằm ở thói quen tiêu dùng, cách hình thành dòng chảy tiền bạc trong mỗi cá nhân. Người thu nhập thấp thường gặp khó khăn trong việc phân biệt giữa chi tiêu cần thiết và chi tiêu cảm tính. Không ít người rơi vào bẫy chi tiêu cảm xúc, mua sắm những thứ mình không thực sự cần chỉ để thỏa mãn tức thời hoặc để thể hiện với người khác. Hiệu ứng mua cho bằng người khác đã và đang khiến rất nhiều gia đình thu nhập thấp chi tiêu vượt mức, sử dụng hết số tiền họ có và thậm chí vay thêm để phục vụ những khoản chi này.

Hãy thử hình dung nhé. Một gia đình thu nhập thấp, có mức thu nhập giới hạn nhưng bị quảng cáo và mạng xã hội bủa vây. Họ nhìn thấy bạn bè, hàng xóm sở hữu điện thoại đời mới nhất, túi sách hàng hiệu, chuyến du lịch đắt tiền. Điều này vô hình chung tạo ra áp lực ngầm buộc họ cũng phải tiêu tiền để bằng người khác. Và rồi thay vì lập kế hoạch chi tiêu có kỷ luật, đặt mục tiêu tài chính rõ ràng, họ lại hành xử theo cảm xúc nhất thời. Kết quả là ngân sách gia đình trở nên méo mó, tiền thu về chỉ đủ để trả nợ hoặc tiếp tục phục vụ những nhu cầu không thật sự cấp thiết.

Ở Anh, một nghiên cứu cho thấy các gia đình thu nhập thấp chi tiêu tới 15% ngân sách của mình và những mặt hàng không cần thiết, chủ yếu là do bị ảnh hưởng từ quảng cáo trên mạng xã hội. Con số này không hề nhỏ, nhất là khi so với khả năng tài chính thực sự hạn chế của họ. Nhưng điều nghịch lý là chính nhóm người thu nhập thấp lại càng cần kỷ luật tài chính hơn bất kỳ ai khác. Họ càng cần hiểu rõ dòng tiền của bản thân, phải biết đặt ra mục tiêu cụ thể và kiểm soát chi tiêu chặt chẽ theo ngân sách. Văn hóa tiêu dùng hiện đại nơi người ta dễ dàng chạy theo xu hướng hơn là đáp ứng nhu cầu thực sự, lại càng khiến người thu nhập thấp bị cuốn theo, trở thành con nợ của chính thói quen chi tiêu vô tội vạ.

Bạn thử nghĩ xem, khi một người chưa phân biệt được đâu là nhu cầu thiết yếu, đâu là ham muốn thoáng qua thì mọi quyết định chi tiêu đều dễ bị tác động bởi cảm xúc và hoàn cảnh xung quanh. Chính điều này làm cho dòng chảy tiền bạc của họ ngày càng thiếu kiểm soát. Chi tiêu vượt thu nhập là điều tất yếu và rồi điều này lại dẫn chúng ta quay lại điểm xuất phát. Khoảng cách giầu nghèo không chỉ nằm ở tài sản vật chất mà còn ở khả năng quản lý tài chính, khả năng kiềm chế ham muốn chi tiêu cảm tính và thói quen lập kế hoạch dài hạn. Người giàu thì chủ động xây dựng cho mình và con cái một tư duy tài chính lành mạnh ngay từ nhỏ. Người nghèo thì loay hoay trong vòng xoáy chi tiêu cảm tính, vay mượn và trả nợ.

Chính sự khác biệt về thói quen, tư duy và khả năng kỷ luật ấy đang khiến cho dòng chảy tiền bạc trong xã hội ngày càng phân hóa mạnh mẽ hơn. Và bạn thấy đấy, sau khi đã nhìn vào khoảng cách giàu nghèo và thói quen tiêu dùng khác biệt, chúng ta càng hiểu rõ hơn vì sao người thu nhập thấp dễ xa vào vòng xoáy tài chính sai lầm, đặc biệt là những sai lầm phổ biến khi họ tiếp cận tín dụng. Sai lầm đầu tiên, nghe thì đơn giản nhưng lại vô cùng nghiêm trọng, không phân biệt giữa nợ tốt và nợ xấu. Nợ tốt là khoản vay phục vụ đầu tư, sinh lời lâu dài. Còn nợ xấu là khoản vay chỉ để tiêu dùng trước mắt, không mang lại giá trị gia tăng.

Nhưng người thu nhập thấp lại thường nhầm lẫn hoặc thậm chí chưa từng nghe ai giải thích điều này. Họ coi mọi khoản vay đều như nhau dẫn tới việc vay để mua sắm ngắn hạn, vay để chi tiêu cảm tính mà không tính toán khả năng hoàn trả, không dừng lại ở đó đâu. Còn một sai lầm rất phổ biến nữa là chỉ trả số tiền tối thiểu hàng tháng khi dùng thẻ tín dụng.

Thành thật mà nói, rất nhiều người cho rằng miễn sao trả được số tối thiểu là đã an toàn. Nhưng họ không để ý rằng phần dư nợ còn lại sẽ tiếp tục bị tính lãi suất rất cao, trung bình trên 20% mỗi năm. Khoản lãi này tích lũy qua từng tháng, khiến số nợ phình to một cách âm thầm nhưng nhanh chóng. Đáng chú ý là người thu nhập thấp còn có thói quen không đọc kỹ điều khoản hợp đồng trước khi nhận thẻ. Họ bị hấp dẫn bởi những khuyến mãi ngắn hạn như hoàn tiền, điểm thưởng nhưng lại bỏ qua các điều khoản về lãi phạt, phí thường niên, phí rút tiền mặt và nhiều chi phí ẩn khác.

Một vấn đề nữa mà bạn chắc hẳn đã nghe đâu đó. Người thu nhập thấp thường coi thẻ tín dụng như một nguồn thu nhập dự phòng, nghe thì hợp lý nhưng thực tế lại vô cùng nguy hiểm. Bản chất của tín dụng là khoản tiền ứng trước chứ không phải là thu nhập thực sự. Nhưng nhiều người lại dùng thẻ để trang trải các chi phí sinh hoạt cơ bản khi thu nhập không đủ rồi lại rơi vào bẫy nợ lãi cao. Đặc biệt trong hoàn cảnh khẩn cấp khi không có quỹ dự phòng tài chính, họ thường lựa chọn phương án nhanh nhất là dùng thẻ tín dụng để xử lý bất ngờ. Nhưng chính điều này lại càng làm tài chính cá nhân của họ thêm rối rắm.

Bạn thử hình dung nhé. Một khoản chi đột xuất như viện phí hay sửa xe có thể đẩy họ vào tình trạng nợ nần kéo dài chỉ vì không có khoản tiết kiệm dự phòng tối thiểu. Và điều cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, chọn sai loại thẻ tín dụng. Ở Mexico chẳng hạn, rất nhiều lao động phổ thông lựa chọn các loại thẻ có phí thường niên cao chỉ vì lúc nhận thẻ được nhận khuyến mãi nhất thời như quà tặng hay hoàn tiền một phần. Nhưng sau đó họ lại không có đủ thu nhập để khai thác những lợi ích thực sự từ dòng thẻ cao cấp này.

Trong khi phí duy trì thẻ thì ngày càng tăng cạp, kết quả là chi phí sử dụng thẻ vượt xa giá trị họ nhận được. Đây là một minh chứng điển hình cho sự thiếu hiểu biết khi tiếp cận sản phẩm tín dụng dẫn đến dòng tiền cá nhân bị thất thoát mà họ không hề hay biết. Tất cả những sai lầm trên nghe có vẻ riêng lẻ nhưng thực ra lại liên quan chặt chẽ với nhau. Chúng xuất phát từ cùng một nguyên nhân gốc dễ, thiếu kiến thức tài chính nền tảng. Và rồi bạn để ý mà xem, chính nhóm người thu nhập thấp lại là đối tượng bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi những sai lầm này. Lãi suất cao, phí phạt, chi tiêu cảm tính, chọn sai sản phẩm tín dụng. Tất cả hợp lại thành một vòng xoáy mà càng ngày họ càng khó thoát ra.

Một chiếc thẻ tín dụng nếu được sử dụng đúng cách có thể là công cụ hỗ trợ đắc lực để quản lý dòng tiền cá nhân. Nhưng khi thiếu hiểu biết chiếc thẻ ấy lại nhanh chóng trở thành gánh nặng tài chính, thậm chí nhấn chìm cả một gia đình trong áp lực nợ nần. Và điều đáng tiếc là không ai nói rõ với họ điều này. Không ai giải thích cho họ biết rằng trả tối thiểu không đồng nghĩa với an toàn, rằng lãi suất trên dư nợ thẻ tín dụng cao gấp nhiều lần lãi suất vay thế chấp.

Rằng đọc kỹ điều khoản trước khi ký là một kỹ năng cơ bản để bảo vệ bản thân. Rằng thẻ tín dụng không phải là thu nhập dự phòng. rằng cần có quỹ khẩn cấp tối thiểu trước khi dùng đến thẻ và rằng lựa chọn loại thẻ phù hợp nhu cầu thực tế mới là cách sử dụng thông minh nhất. Bạn thấy không? Một loạt sai lầm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy cộng dồn lại đã khiến cho bao người thu nhập thấp rơi vào cảnh nợ nần triền miên từ việc mua một món đồ khuyến mãi đến việc trả lãi suất chậm trả kéo dài nhiều năm. Tất cả đều bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết, thiếu chuẩn bị và thiếu kỹ năng tài chính cơ bản.

Và bạn thấy không? Sau khi đã phân tích một loạt sai lầm phổ biến khi người thu nhập thấp tiếp cận tín dụng, câu chuyện vẫn còn một điều quan trọng hơn mà chúng ta phải nhìn nhận. Giáo dục tài chính không phải thứ xa vời, không phải chỉ dành riêng cho giới giàu, mà thành thật mà nói, nó là một kỹ năng sống thiết yếu, cần thiết hơn bao giờ hết với mọi người, đặc biệt là người thu nhập thấp. Bởi vì chỉ khi hiểu rõ bản chất dòng tiền, hiểu cách thức tín dụng vận hành, hiểu sự khác biệt giữa chi tiêu cần thiết và chi tiêu cảm tính thì một người mới có thể thoát khỏi vòng xoái nợ nần để tự chủ về tài chính cá nhân.

Bạn biết đấy, thay đổi bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Hãy bắt đầu từ việc hiểu rõ mục tiêu chi tiêu của bản thân. Hiểu rằng đồng tiền mình kiếm được cần được phân bổ sao cho hợp lý. Phải xác định đâu là khoản chi cố định, đâu là khoản chi linh hoạt, đâu là khoản cần ưu tiên và đâu là khoản có thể trì hoãn. Khi đã hiểu rõ dòng tiền hàng tháng của mình, chúng ta sẽ thấy rằng tín dụng bản chất chỉ là một công cụ chứ không phải khoản thu nhập. Việc sử dụng tín dụng khôn ngoan có nghĩa là hiểu được khả năng hoàn trả, hiểu các điều khoản, mức phí và lãi suất, từ đó biến tín dụng thành phương tiện hỗ trợ chứ không phải gánh nặng.

Nhưng tại sao tôi lại nhấn mạnh điều này? Bởi vì bạn thấy đấy, nếu không thay đổi tư duy, mọi công cụ tài chính hiện đại, dù tiện ích đến đâu cũng sẽ trở thành chiếc bẫy vô hình, khiến người thu nhập thấp bị ràng buộc bởi các khoản nợ bị cuốn vào vòng xoáy trả lãi, trả phí mà mãi không thể thoát ra. Ngược lại, khi thay đổi tư duy, khi bắt đầu quản lý tài chính với một kế hoạch rõ ràng, minh bạch thì dòng chảy tiền bạc sẽ bắt đầu thay đổi theo hướng tích cực hơn rất nhiều.

Giáo dục tài chính không hề xa vời đâu. Nó nằm ngay trong những việc hàng ngày. Học cách ghi chép chi tiêu, học cách đặt mục tiêu cụ thể cho từng khoản tiền kiếm được. Học cách tự đặt câu hỏi trước mỗi quyết định tiêu dùng. Mình có thực sự cần món đồ này không? Khoản chi này có nằm trong kế hoạch không? Nếu tiêu khoản này thì mục tiêu tài chính khác có bị ảnh hưởng không? Và cũng đừng quên người thu nhập thấp càng cần xây dựng cho mình một quỹ khẩn cấp nho nhỏ. Dù chỉ là vài triệu đồng tích góp dần theo thời gian, quỹ ấy sẽ là tấm đệm an toàn giúp họ không phải rút thẻ tín dụng hoặc vay nóng khi có biến cố bất ngờ.

Bạn để ý mà xem, sự khác biệt giữa người tự chủ tài chính và người dễ sa vào bẫy nợ không nằm ở mức thu nhập bao nhiêu mà nằm ở cách họ tư duy và hành xử với đồng tiền mình kiếm được. Người tự chủ tài chính hiểu rằng tín dụng không phải là thu nhập mà chỉ là công cụ hỗ trợ dòng tiền khi cần thiết. Họ hiểu rằng cần chi tiêu ít hơn thu nhập, cần ưu tiên trả nợ đúng hạn, cần chuẩn bị trước cho rủi ro. Chính những điều tưởng chừng đơn giản ấy lại giúp họ giữ cho dòng chảy tiền bạc luôn trong trạng thái chủ động, không bị cuốn vào vòng xoáy, trả nợ, chi tiêu, vay mượn như nhiều người khác.

Và rồi khi tư duy thay đổi, hành vi tài chính cũng sẽ thay đổi. Bạn sẽ thấy rõ một điều, dòng chảy tiền bạc thực sự bắt đầu thay đổi khi chúng ta thay đổi tư duy chính mình. Đó không phải là chuyện ngày một ngày hai, nhưng chính bước đầu tiên, nhận thức đúng lại là điều quan trọng nhất. Khi đã nhận thức được rồi, bạn sẽ tự biết cách điều chỉnh, tự đặt câu hỏi trước mỗi quyết định chi tiêu và tự thiết kế cho mình một kế hoạch tài chính phù hợp với hoàn cảnh và mục tiêu sống của bản thân. Vì thế, hãy nhớ rằng giáo dục tài chính không dành riêng cho người giàu mà bất cứ ai dù thu nhập thấp đến đâu cũng có thể bắt đầu học và thực hành. Chỉ cần bạn chịu khó quan sát lại cách mình đang chi tiêu, chịu khó tính toán lại dòng tiền của chính mình, chịu khó đọc kỹ trước khi ký hợp đồng tín dụng, chịu khó dành ra một khoản dự phòng nhỏ mỗi tháng, chỉ cần bấy nhiêu thôi, dòng chảy tiền bạc của bạn sẽ bắt đầu thay đổi từng chút một, bền vững hơn, an toàn hơn và hướng đến sự tự chủ thực sự.

Bạn biết không? Sau tất cả những câu chuyện xoay quanh thói quen chi tiêu, lạm dụng thẻ tín dụng và sự thiếu hụt giáo dục tài chính khiến người thu nhập thấp mãi loay hoay trong vòng luẩn quẩn nghèo. Tôi muốn hỏi bạn một điều thế này. Bạn nghĩ sao nếu chính cách chúng ta nhìn nhận về tiền bạc ngay từ nhỏ đã âm thầm quyết định việc sau này mình tự do tài chính hay mãi bị nợ nần bủa vây. Bạn đã từng nhìn lại thói quen tài chính của bản thân chưa và bạn cảm thấy điều gì đáng thay đổi nhất ngay lúc này?

Nếu bạn thấy những phân tích trong bài viết này đáng để suy ngẫm, hãy chia sẻ cho những ai đang quan tâm đến tiền tệ, tài chính và tương lai tài sản của chính họ. Vì hiểu được cách thế giới vận hành đôi khi chính là bước đầu tiên để tự bảo vệ mình trước các biến động thời cuộc.

More from this blog

I

I Len's blog

21 posts