Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

Tiền là nợ - xiềng xích vĩnh cửu cầm tù người lao động

Updated
25 min read
Tiền là nợ - xiềng xích vĩnh cửu cầm tù người lao động

Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ. Nhà triết học người Đức Johann Wolfgang Goethe có một câu nói nổi tiếng như thế này.

None are more hopelessly enslaved than those who falsely believe they are free.

Dịch nghĩa ra tức là nô lệ tuyệt vọng nhất là những kẻ lầm tưởng mình tự do.

Vài năm trước, Cục Dự trữ liên bang Mỹ FED tức Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ đã phát hành một tài liệu có tiêu đề Cơ chế tiền tệ hiện đại - Modern Money Mechanics. Đây là một văn bản nhằm mô tả cách thức phát hành tiền tệ trong hệ thống ngân hàng với sự phối hợp giữa FED và mạng lưới các ngân hàng thương mại.

Ngay từ trang đầu tiên, mục đích của tài liệu đã được nêu rõ. Cuốn sách này nhằm trình bày một cách cơ bản cơ chế tạo ra tiền trong một hệ thống ngân hàng, hoạt động theo Chế độ Dự trữ Bắt buộc Một phần - fractional reserve banking. Sau phần mở đầu, toàn bộ quy trình được tiếp tục trình bày bằng hàng loạt thuật ngữ chuyên ngành ngân hàng, khá trừu tượng đối với người không chuyên. Tuy nhiên, nếu diễn giải một cách dễ hiểu thì cơ chế phát hành tiền trong hệ thống hiện đại có thể được hình dung đơn giản như sau.

Khi chính phủ Mỹ cần một lượng tiền, họ bèn gọi cho Cục Dự trữ Liên bang và yêu cầu giả dụ như 10 tỷ đô la. Cục Dự trữ Liên bang trả lời rằng, "Được, tao sẽ mua 10 tỷ đô la trái phiếu của Chính phủ." Thế là Chính phủ nhanh chóng vào nhà vệ sinh mang lấy một ít giấy chùi ra, in lên đó những dấu hiệu có vẻ rất chính thức và gọi chúng là Trái phiếu Chính phủ. Họ cũng tự định giá những trái phiếu này có giá trị là 10 tỷ đô la rồi gửi chúng tới Cục Dự trữ liên bang FED. Đổi lại phía Cục Dự trữ liên bang cũng in ra những tờ giấy đẹp không kém, khác biệt duy nhất lần này chúng được gọi là giấy bạc, cái mà chúng ta gọi là tiền. Và tất nhiên FED cũng gán giá trị cho những giấy tờ này lên đến 10 tỷ đô la rồi đổi chúng lấy những trái phiếu kia của chính phủ. Sau khi hoàn tất việc trao đổi, Chính phủ đem số giấy bạc này gửi vào tài khoản ở một ngân hàng. Khi việc ký gửi hoàn tất, những tờ giấy bạc đó chính thức trở thành tiền pháp định. Thế là 10 tỷ đô la được thêm vào nguồn cung tiền tệ Mỹ.

Chỉ đơn giản như vậy, không cần vàng, không cần hàng hóa, không cần tốn bất kỳ giọt mồ hôi nào. 10 tỷ đô la tiền mới đã được tạo ra từ hư không. Dĩ nhiên, đây chỉ là một ví dụ khái quát. Trong thực tế ngày nay, toàn bộ giao dịch giữa chính phủ Mỹ và Cục Dự trữ liên bang diễn ra hoàn toàn là trên máy tính mà không cần dùng giấy tờ gì hết. Trên thực tế, chỉ có khoảng 3% lượng đô la Mỹ được tồn tại dưới dạng giấy bạc hoặc tiền xu mà bạn có thể cầm nắm được. Còn lại 97% chỉ tồn tại trên màn hình máy tính dưới dạng con số.

Còn nữa, giờ hãy nhìn sâu xa một chút thì trái phiếu chính phủ thực chất cũng chỉ là một tờ giấy ghi nợ. Và khi FED mua trái phiếu này bằng một khoản tiền vừa được tạo ra từ hư vô thì bản chất của giao dịch là gì? Thực chất là chính phủ vay tiền của FED và hứa sẽ trả lại số tiền đó cho Cục dự trữ Liên bang. Hay nói một cách khác, tiền được tạo ra từ nợ và từ một lời hứa sẽ trả lại số nợ này trong tương lai. Một nghịch lý thật không thể tưởng tượng nổi. Nghịch lý đến mức nếu bạn nghe lần đầu, bạn sẽ tưởng mình đang bị lừa. Nhưng không, đây chính là cái cách mà toàn bộ hệ thống tiền tệ toàn cầu đang vận hành. Làm sao tiền, thứ ai cũng khao khát lại có thể được tạo ra từ nợ và cam kết hoàn trả. Làm sao giá trị lại có thể nảy sinh từ hư vô? Chúng ta sẽ đi sâu vào câu hỏi ấy trong phần tiếp theo.

Khi giao dịch giữa Chính phủ và FED được hoàn tất và 10 tỷ đô la nằm gọn trong tài khoản ngân hàng, một điều rất thú vị lập tức xảy ra. Theo cơ chế dự trữ bán phần, 10 tỷ đô la tiền gửi đó ngay lập tức trở thành dự trữ của ngân hàng, giống y như tất cả các khoản ký gửi khác. Cuốn Cơ chế Tiền tệ Hiện đại mô tả yêu cầu dự trữ như sau. Luật quy định các ngân hàng chỉ cần giữ lại một phần nhỏ của số tiền được gửi vào gọi là tỉ lệ dự trữ bắt buộc. Hiện nay tỉ lệ này là 10% đối với hầu hết các tài khoản giao dịch. Nói một cách khác, khi 10 tỷ đô la được gửi vào ngân hàng, họ chỉ cần giữ lại 1 tỷ. Còn 9 tỷ đô còn lại, ngân hàng được phép mang đi cho vay. 1 tỷ gọi là dự trữ bắt buộc, còn 9 tỷ được gọi là dự trữ vượt mức. Và 9 tỷ đó chính là nguyên liệu để ngân hàng dùng làm cơ sở cho các khoản vay mới.

Một quá trình nhân tiền tạo ra thêm tiền siêu siêu kỳ ảo. Những người thông minh và logic thì sẽ suy nghĩ như thế này. À ngân hàng có 10 tỷ đô la gửi vào thì sẽ giữ lại 1 tỷ dự trữ rồi mang 9 tỷ còn lại đi cho vay. Nghe có vẻ rất hợp lý đúng không? Nhưng sai mẹ nó rồi các bố các mẹ à. Sự thật là ngân hàng không mang 9 tỷ đó đi cho vay. Họ sẽ giữ nguyên tất cả 10 tỷ trong hệ thống, trong đó 1 tỷ để làm dự trữ bắt buộc. Còn 9 tỷ nó vẫn dạng háng nằm yên trong hệ thống, không ai đụng vào, không ai rút ra cùng với 1 tỷ dự trữ kia. Nhưng ngân hàng lại nhìn vào cái 9 tỷ đó, coi như là tiền sẵn sàng để cho vay. Nên từ chính cái ảo ảnh hiện diện đó lại là lý do ngân hàng được phép triệu hồi thêm 9 tỷ tiền mới nữa từ không khí. Nói cách khác, ngân hàng nhìn vào 10 tỷ đó, giữ lại 1 tỷ dự trữ như luật yêu cầu. Rồi phần còn lại, thay vì đưa ra khỏi két, họ ngồi đó gõ gõ máy tính, tạo ra một khoản vay mới trị giá 9 tỷ. Và 9 tỷ đó là tiền mới, không trích từ đâu cả. Nó chỉ cần có một người vay và một hợp đồng là nó hiện ra. Quá trình này thực ra y chang cái cách mà chính phủ Mỹ triệu hồi 10 tỷ đô la từ FED ở vòng đầu tiên. Khác biệt duy nhất là giờ đến lượt ngân hàng thương mại chơi trò đó.

Còn nhớ không? FED không có dự trữ gì hết. Bên trong nó thực ra chả có cái con mẹ gì cả. Chính phủ thì vào nhà vệ sinh lấy đống giấy chùi đít và vẽ lên đó vài dòng chữ gọi là trái phiếu. Tự định giá và gọi cho thằng FED. FED nhanh chóng cũng làm tương tự. In ra một thứ mà chúng ta gọi là tiền. Sau đó hai bên đổi cho nhau. Thế là tiền đã được tạo ra từ không khí. Vì thế bây giờ ngân hàng thương mại chúng ta có thể coi nó là thằng con của FED và chính phủ đẻ ra. Các ngân hàng thương mại này cũng được thằng bố con mẹ nó dạy chơi trò đó. Khoản tiền 10 tỷ của thằng bố gửi vào là nền tảng. Không cần động vào đồng nào. Chỉ cần người vay xuất hiện là 9 tỷ mới được nặn ra y như phép thuật. Đó chính là cách hệ thống ngân hàng tạo ra tiền mà không cần tiền thật, chỉ cần niềm tin luật chơi và một màn hình máy tính.

Bây giờ giả sử một ai đó đi vào ngân hàng và vay 9 tỷ đô tiền mới kia. Thông thường họ không ôm tiền mặt về nhà mà sẽ gửi thẳng vào một tài khoản ngân hàng đứng tên họ. Và chuyện gì xảy ra? Ngay lập tức, khoản tiền vừa được tạo ra từ hư vô lại trở thành một khoản tiền gửi mới. Và như tôi vừa mới nói ở trên, tiền gửi lại là cái cớ để ngân hàng tiếp tục tạo thêm tiền. Ngân hàng giữ lại 10% làm dự trữ là 900 triệu đô la. Còn lại 8,1 tỷ đô la sẵn sàng được tái sinh dưới dạng một khoản vay mới. Tức là 8,1 tỷ tiền mới được tạo ra từ một khoản tiền cũng vừa mới được tạo ra. Rồi người tiếp theo vay 8,1 tỷ này và lại gửi vào ngân hàng. Lại tách 10% dự trữ ra, còn 7,29 tỷ đem cho vay tiếp. rồi lại gửi, lại vay sinh ra 6,5 tỷ rồi 5,9 tỷ. Và cứ thế một vòng luân hồi tiền tệ bắt đầu. Từ một con số ban đầu là 10 tỷ đô la, toàn bộ hệ thống ngân hàng có thể nhân ra gần 90 tỷ đô tiền mới. Không cần khai thác, không cần sản xuất, không cần thêm vàng hay bạc, chỉ cần một khoản vay, một tài khoản, một click chuột là xong.

Hiểu đơn giản thế này, bạn gửi một đồng, ngân hàng giữ lại một phần, phần còn lại tạo ra tiền mới. Tiền mới được gửi tiếp, tạo thêm tiền mới, rồi lại được gửi tiếp, rồi lại tiếp tục như thế. Một chuỗi sinh sôi không ngừng, miễn là chỉ cần người vay và còn người gửi là được. Nói trắng ra, mỗi lần bạn ký gửi tiền, bạn không biết rằng mình đang tiếp tay cho cả hệ thống, tạo ra tiền mới từ không khí. Tiền không phải là thứ ngân hàng đang chia lại mà là thứ họ đang tự chế ra từ khoản gửi của chính bạn. Bạn cần tiền ư? Hãy đến ngân hàng. Họ luôn sẵn sàng chế biến cho bạn một hộp tiền ăn liền. Tiền được tạo ra ngay tại chỗ dưới dạng một khoản vay cá nhân. Không cần nhà máy, không cần in ấn, không cần sản xuất, chỉ cần bạn ký tên.

Bây giờ chúng ta đã hiểu làm thế nào tiền được phát hành bởi hệ thống ngân hàng với cơ chế dự trữ bán phần. Tiền mới cứ thế được sinh ra từ không khí, chỉ cần ai đó ký gửi và ai đó đi vay. Nhưng một câu hỏi logic nhưng ít khi được đưa ra là số tiền mới đó lấy giá trị từ đâu? Và câu trả lời chính là số tiền đã sẵn có từ trước đó. Tiền mới không có giá trị nội tại, không được hỗ trợ bởi vàng, bạc hay tài sản gì cụ thể. Chính nó đã bòn rút giá trị từ số tiền đã có sẵn và đang lưu thông trong hệ thống tài chính. Nó giống y như cách bạn cho thêm nước vào một nồi canh đang sôi, mùi vị sẽ nhạt dần. Đó chính là hình ảnh tương tự như sức mua của đồng tiền bị giảm. Khi lượng tiền tăng mà hàng hóa, dịch vụ không tăng tương ứng cung nhiều hơn, giá cả sẽ bắt đầu leo thang. Đó chính là lạm phát. Lạm phát không chỉ là một hiện tượng kinh tế mà còn là một loại thuế ngầm vả thẳng vào mồm, đánh thẳng vào nồi cơm nhà bạn và nồi cơm của toàn bộ người dân. Bởi vì lạm phát là cái thứ mà họ không cần ra luật, không cần Quốc hội thông qua nhưng ai cũng phải trả.

Giá thực phẩm tăng, giá xăng tăng, giá nhà tăng, tiền tiết kiệm mất giá trị, đồng lương của bạn âm thầm bị cắt xén mỗi ngày. Và rồi chính những người tạo ra lạm phát lại xuất hiện như người hùng và nói rằng, "Chúng tôi sẽ hạ lãi suất để cứu nền kinh tế, chúng tôi sẽ bơm tiền ra thị trường và hỗ trợ tăng trưởng." Nhưng sự thật thì sao? Hạ lãi suất không giải quyết được gì nếu bản chất vẫn là in tiền từ hư vô, bơm thêm tiền từ hư vô để chữa lạm phát. Điều này chả khác gì việc đổ thêm xăng vào lửa để dập cháy. Nói tóm lại, điều tôi muốn nói là làm sao có thể giải quyết được việc lạm phác do bơm tiền bằng cách bơm thêm tiền nữa. Bản chất của hệ thống ngân hàng dự trữ bán phần là thế này. Nó luôn luôn và mãi mãi sinh ra lạm phát. Và để duy trì nó, bạn phải chấp nhận sống chung với lạm phát. Càng in tiền, đồng tiền càng mất giá. Càng vay dễ, tài sản càng đắt đỏ. Càng kích thích kinh tế, dân chúng càng nghèo đi mà không hay biết. Vậy cuối cùng ai là người phải trả giá? Không phải chính phủ, không phải ngân hàng, chính là những người làm công ăn lương, những người tiết kiệm, chính là tôi, là các bạn và thế hệ con cháu tiếp theo nữa của chúng ta.

Chỉ cần nhìn lại lịch sử giá trị của đồng đô la so với lượng tiền được bơm ra là chúng ta sẽ thấy một điều cực kỳ rõ ràng. Càng in nhiều tiền thì đồng tiền càng mất giá. Hai đường biểu đồ, nguồn cung tiền và giá trị đồng đô la theo thời gian gần như là hai đường tỉ lệ nghịch với nhau. Năm 1913, khi Cục Dự trữ Liên bang mới thành lập, một đô la có sức mua tương đương vàng. Nhưng đến năm 2007, để mua được thứ mà năm 1913 chỉ cần 1 đô la thì bạn phải bỏ ra đến 21,6 đô la. Điều đó đồng nghĩa với việc đồng đô la đã mất 96% giá trị kể từ khi Cục Dự trữ liên bang đi vào hoạt động.

Nếu bạn thấy một cơ chế có bản chất lạm phát như vậy thật là phi lý và không thể tồn tại trong nền kinh tế được thì xin đừng quá ngạc nhiên vì nguyên lý hoạt động thực tế của nền tài chính hiện đại còn hơn cả thứ phi lý đó. Nó không chỉ là in tiền từ không khí mà còn biến nợ thành tiền và tiền cũng là nợ. Nợ là tiền, tiền là nợ. Câu này nghe như một nghịch lý không tưởng nhưng trớ trêu thay nó lại là trung tâm vận hành của cả hệ thống.

Khi bạn vay tiền, ngân hàng không trích từ kho bạc mà tạo ra số tiền đó trên máy tính dựa vào khoản nợ bạn vừa ký. Tiền chỉ tồn tại nếu có nợ và ngược lại, nợ là công cụ để sinh ra tiền. Hãy nhìn vào hai biểu đồ này. Một là biểu đồ nguồn cung tiền của Mỹ từ năm 1950 đến năm 2006. Còn đây là biểu đồ tổng nợ công của Mỹ trong cùng thời kỳ. Thật thú vị là hai xu hướng này hầu như không có gì khác nhau. Càng nhiều tiền thì càng có nhiều nợ và càng có nhiều nợ thì lại càng có nhiều tiền. Hay nói một cách khác, mỗi đồng bạc xanh trong ví của bạn đều là tiền của người ta nợ nhau, là một khoản nợ của ai đó trong hệ thống tiền tệ này. Hãy nhớ là cách duy nhất để tạo ra tiền là thông qua nợ. Vì vậy, nếu một ngày đẹp trời tất cả mọi người bao gồm cả chính phủ cùng nhau trả hết số nợ của mình thì khi đó hệ thống tài chính sẽ không còn một cắc bạc nào, không còn một đồng đô la nào được lưu thông nữa. Nó sẽ sụp đổ ngay tức khắc. Nợ chính là máu của hệ thống.

Lần cuối cùng trong lịch sử nước Mỹ trả hết toàn bộ nợ chính phủ là vào năm 1835 khi Tổng thống Andrew Jackson giải tán ngân hàng Trung ương Mỹ thời đó - tổ tiên của FED bây giờ. Và thực chất tổng thống Jackson đã thắng cử chức tổng thống dựa trên lời hứa của ông đó là sẽ đóng cửa ngân hàng trung ương. Andrew Jackson từng phát biểu:

The bold efforts the present bank has made to control the government are but premonitions of the awaits the American people. Should they beuted into a perpetuation of this institution or the establishment of another like it?

Dịch ra nghĩa là

Những gì ngân hàng đang làm hôm nay mưu toan kiểm soát chính phủ không gì khác ngoài một điềm báo đen tối. Nếu người dân Mỹ bị lừa phỉnh mà cho phép tổ chức này tồn tại hoặc tệ hơn dựng nên một phiên bản khác thì số phận của họ đã được định đoạt từ trước rồi.

Thật không may lời cảnh báo của Andrew Jackson đã bị lãng quên. Và đúng như lời ông tiên đoán, năm 1913, một ngân hàng Trung ương mới đã được thiết lập, Cục Dự trữ liên bang Hoa Kỳ Federal Reserve. Từ khoảnh khắc đó, người dân Mỹ đã bước vào một vòng xoáy vô tận của nợ nần. Bởi vì chừng nào Federal Reserve còn tồn tại thì người dân sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể trả hết nợ.

Ở phần trước chúng ta đã nói về thực trạng của việc tạo ra tiền từ nợ qua các khoản vay. Những khoản vay này dựa trên lượng dự trữ của ngân hàng và dự trữ thì được tạo ra từ các khoản ký gửi. Với cơ chế dự trữ bán phần này, chỉ cần một khoản ký gửi, hệ thống có thể tạo ra lượng tiền mới gấp khoảng chín lần so với khoản ký gửi ban đầu. Kết quả là nguồn cung tiền tăng vọt khiến giá cả tăng theo, đó là làm phát. Và vì toàn bộ số tiền này được sinh ra không đến từ sản xuất hay giá trị thật mà là đến từ nợ. Và tất nhiên số tiền đó vẫn được lưu thông như thật thông qua các hoạt động buôn bán. Người cầm tiền bây giờ chẳng còn liên quan gì đến khoản nợ gốc đã sinh ra nó. Đây là lúc sự bất cân bằng âm thầm xuất hiện khi mọi người bắt buộc phải làm việc, cạnh tranh nhau xem ai có thể lấy được nhiều hơn từ nguồn cung tiền tệ để chi trả cho các nhu cầu trong cuộc sống.

Đến đây chắc bạn sẽ nói tiền mày mày tiêu, tiền tao tao tiêu, liên quan gì nhau đâu. Nhưng trong bức tranh gần như không thể tưởng tượng này còn thiếu một chi tiết nữa. Chính nó sẽ giúp bộc lộ bản chất dối trá, lưu manh của hệ thống này. Đó chính là lãi suất. Lãi suất sinh ra sự bất công và bất cân bằng. Vì thế này, khi chính phủ vay tiền từ Cục Dự trữ Liên bang và với cách nhân tiền của toàn hệ thống thì ta có thể hiểu là toàn bộ tiền trong xã hội đều được sinh ra từ nợ. Nó bắt đầu trôi nổi trong xã hội. Người cầm tiền giờ không phải người vay tiền ban đầu nữa. Ai cũng dùng tiền, người đi chợ, người bán hàng, người lao động, người trả học phí, người mua nhà. Nhưng mọi đồng tiền đều có gốc nợ ở đằng sau và số nợ đó phải được một ai đó trả kèm theo lãi suất. Hay nói một cách khác, mỗi đồng đô la được lưu thông cuối cùng sẽ phải trả lại cho ngân hàng cùng với lãi.

Thế nhưng vì tất cả nguồn cung tiền tệ đều xuất phát từ ngân hàng trung ương và được các ngân hàng thương mại mở rộng thông qua các khoản vay nên trong hệ thống chỉ tồn tại lượng tiền gốc. Đến đây tôi hỏi bạn một câu, lượng tiền cần để trả lãi suất cho các khoản nợ kia thì cướp ở đâu ra? Tổng số tiền trong hệ thống luôn ít hơn tổng số tiền mà xã hội cần để trả cả gốc lẫn lãi. Đù má, sao nó lại vô lý thế nhỉ? Bằng này tuổi rồi, học không biết bao nhiêu đạo hàm, tích tiểu tích phân rồi mà éo giải thích nổi cái đồng tiền đang nằm ở ví của mình nó vận hành thế nào.

Chính vì cái lượng tiền để trả lãi đó không tồn tại sẵn nên buộc lòng phải tạo ra thêm tiền, in thêm tiền, cho vay thêm để trả nợ cũ. Và cứ như thế vòng quay nợ tiền lãi lại nợ lại tiền lại lãi quay mãi không thể nào dừng lại được. Đó là lý do lạm phát luôn hiện hữu trong nền kinh tế. Không phải vì người dân tiêu hoang, không phải vì doanh nghiệp phá giá tư bản tham lam mà bởi vì hệ thống nó bắt buộc phải phát hành thêm tiền để vá cái lỗ thủng do lãi suất gây ra. Toán học chỉ ra rằng trong cái hệ thống này vỡ nợ và phá sản là điều tất yếu và trong xã hội sẽ luôn tồn tại một bộ phận phải chịu thiệt thòi.

Bạn có thể liên tưởng nền tài chính hiện đại như một trò chơi musical chair - chiếc ghế âm nhạc khổng lồ. Khi tiếng nhạc nổi lên, mọi người phải xoay vòng, tiền chuyển tay nhau, lãi chạy ngầm, nợ phình ra. Nhưng khi nhạc dừng lại, một ai đó sẽ bị loại khỏi cuộc chơi và đó chính là mục đích thật sự của trò chơi.

Rốt cuộc của cải sẽ luôn được chuyển từ tay người dân đến các ngân hàng. Vì nếu bạn không trả nổi thế chấp mua nhà, mua xe, mua mọi thứ mà bạn tiêu dùng, họ sẽ tịch thu tài sản của bạn. Điều này thật vô lý khi bạn nhận ra rằng trong cách vận hành của chế độ dự trữ bán phần, những trường hợp vỡ nợ như vậy là không thể tránh khỏi. Và trớ trêu hơn, số tiền mà ngân hàng cho bạn vay thực chất chưa bao giờ tồn tại ngay từ đầu.

Vào năm 1969, tại một phiên tòa ở bang Minnesota bị đơn là ông Jerome Daly, một công dân bình thường, chống lại ngân hàng First National Bank of Montgomery vì họ đã ra thông báo tịch thu căn nhà của ông. Câu chuyện nghe qua thì tưởng là tranh chấp vay nợ thông thường, nhưng thứ ông Daly đem ra lập luận lại khiến cả hệ thống ngân hàng phải nóng gáy. Ông Daly nói thế này, hợp đồng vay thế chấp của tôi và ngân hàng là một dạng hợp đồng dân sự. Theo luật thì cả hai bên đều phải đưa ra một dạng tài sản hợp lệ để trao đổi. Tôi thì đưa ra công việc, uy tín và căn nhà làm tài sản đảm bảo. Còn ngân hàng thì đưa cái gì? Tiền á? Ồ không. Ông Daly chỉ rõ. Số tiền mà ngân hàng đưa cho tôi thực chất không phải tài sản của họ vì nó được tạo ra từ không khí ngay tại thời điểm ký hợp đồng cho vay.

Chúng ta hãy quay lại những gì quyển Nguyên lý Tiền tệ Hiện đại mô tả về các khoản vay. Khi ngân hàng cho vay, họ không dùng tiền có sẵn, họ chỉ ghi một khoản tín dụng vào tài khoản người vay đối ứng lại với một tờ giấy ghi nợ. Dự trữ ngân hàng không thay đổi, không có tài sản thật nào được truyền đi cả. Họ chỉ đơn giản là gõ phím tạo tiền và số tiền này chỉ tồn tại trên sổ sách kế toán. Nói trắng ra, ngân hàng không đưa tiền thật mà là tiền ảo do chính họ tạo ra từ lời hứa của người đi vay.

Trong phiên tòa, chính giám đốc ngân hàng, ông Morgan đã bị dồn đến mức phải thừa nhận số tiền mà chúng tôi cho vay thực chất là tín dụng do chính chúng tôi ghi sổ và nó không dựa trên bất kỳ tài sản thực nào được đem ra bảo đảm. Vị thẩm phán đã ghi lại trong biên bản rằng nguyên đơn tức ngân hàng thừa nhận rằng họ cùng với Cục Dự trữ liên bang đã tạo ra tiền từ sổ sách kế toán mà không cần bất kỳ tài sản hợp pháp nào đứng sau. Thậm chí chính ông Morgan còn nói thêm, "Tôi đồng ý với bồi thẩm đoàn rằng không tồn tại tài sản đảm bảo hợp pháp nào trong giao dịch này." Và rồi thẩm phán buông một câu khiến cả hệ thống ngân hàng chột dạ. Chỉ có Chúa mới có thể tạo ra vật chất từ hư vô. Dựa trên lập luận đó, tọa án bác bỏ yêu cầu tịch thu nhà của ngân hàng. Ông Daly giữ được ngôi nhà vì hợp đồng vay đó bị coi là vô hiệu do một bên không cung cấp tài sản thật như pháp luật quy định.

Hệ quả pháp lý của vụ án này cực kỳ to lớn và cực phê đối với anh em đang nợ nần tín dụng ngập đầu ngập cổ. Vì nếu áp dụng logic đó thì mọi khoản vay tín dụng, thế chấp, vay mua nhà, thẻ tín dụng, nếu ngân hàng không đưa ra tài sản thật mà chỉ tạo tiền từ không khí thì bản thân hợp đồng đó đã vô hiệu ngay từ đầu vì không hề có sự trao đổi công bằng theo luật dân sự. Đáng tiếc là phán quyết này sau đó bị lấp liếm đi, không được hệ thống pháp lý Hoa Kỳ công bố rộng rãi. Báo chí vốn là công cụ của giới đầu sỏ, tất nhiên sẽ càng im lặng. Giới ngân hàng phủi tay và trò chơi chuyển giao tài sản thật để lấy tiền ảo cứ như thế tiếp diễn và tình trạng nợ vẫn tiếp tục tồn tại cho đến ngày nay.

Điều này khiến ta không thể không đặt ra một câu hỏi. Tại sao trong cuộc nội chiến Mỹ Tổng thống Abraham Lincoln lại từ chối các khoản vay lãi suất cát cổ từ giới ngân hàng Châu Âu? Ông đã làm một việc mà chính các nhà lập quốc Mỹ từng khuyên, đó là tạo ra một đồng tiền riêng không dựa trên nợ The Greenbacks. Một đồng tiền của chính phủ do chính phủ phát hành, không vay nợ, không trả lãi.

Greenback (1860s money) - Wikipedia

Ngay sau khi Lincoln phát hành đồng Greenbacks, các ngân hàng tư nhân ở Anh và Mỹ đã cực kỳ tức giận. Trong một tài liệu có tên Hazard Circular năm 1862, họ đã viết thẳng ra quan điểm của mình đại ý như sau:

Slavery is but the owning of labor and carries with it the care of the laborers. While the European plan is that capital shall control labor by controlling wages, this can be done by controlling the money. It will not do to allow the Greenbacks as we cannot control that.

Tức là:

Nô lệ là sở hữu sức lao động và phải chịu trách nhiệm nuôi sống họ. Còn kế hoạch của châu Âu là kiểm soát lao động bằng cách kiểm soát tiền lương. Mà tiền lương thì lại bị kiểm soát thông qua tiền tệ. Chúng ta không thể để đồng Greenbacks tồn tại vì chúng ta không thể điều khiển nó.

Nói tóm lại, bạn chỉ cần nhớ rằng nếu không thể điều khiển tiền thì không thể điều khiển được con người. Và giới tài phiệt châu Âu đã đúng. Tiền không chỉ là phương tiện trao đổi mà là sợi dây xích bằng vàng trói buộc toàn xã hội. Ngày nay, với chính sách dự trữ bán phần do Cục Dự trữ Liên bang thiết kế và được hầu hết các ngân hàng trên thế giới làm theo thực sự là một hình thức nô lệ hiện đại.

Bạn thử nghĩ mà xem, tiền được tạo ra từ nợ và người mắc nợ thì phải làm gì? Họ phải lao động để trả nợ. Nhưng nếu tiền chỉ có thể được tạo ra bằng nợ thì làm sao xã hội có thể trả hết nợ được? Đó là điều không thể và việc không thể xóa hết nợ đó chính là mục đích thật sự của cơ chế này. Không những thế, anh chị em chúng ta đang đọc bài viết này là những người nô lệ hiện đại, lại còn phải sống trong áp lực kiếm sống hàng ngày.

Bản chất lạm phát âm thầm rút ruột thu nhập, nỗi lo bị tịch thu tài sản, cộng với việc nguồn cung tiền không bao giờ có đủ để trả lãi suất cho toàn bộ hệ thống. Tất cả những yếu tố đó đã bắt người nô lệ ăn lương phải mãi mãi phục tùng, chạy ngược trên băng chuyền cùng với hàng triệu hàng tỷ người khác để nuôi sống một vương quốc mà thật sự chỉ phục vụ cho một tầng lớp người sống trên đỉnh của Kim Tự Tháp. Và cuối cùng, bạn thật sự làm việc cho ai? Bạn thực sự làm việc cho ngân hàng vì tiền được tạo ra ở đó, cho các tập đoàn vì họ là chủ nợ lớn nhất và cho Chính phủ những người cũng nợ y như bạn nhưng có quyền in ra tiền để vay tiếp.

Tiền được tạo ra trong ngân hàng và bằng cách này hay cách khác rồi sẽ lại quay về ngân hàng. Tài sản sẽ về tay chủ nợ, đó chính là các tập đoàn giới đầu sỏ và bạn chỉ là người nô lệ làm thuê cả đời mà không hề hay biết. Người nô lệ về thể xác còn được chủ lo cho cái ăn, chỗ ở, còn nô lệ về kinh tế thì phải tự xây nhà và tự nuôi sống mình rồi còn bị đánh thuế trên chính công sức của mình. Đó chính là trò lừa thao túng xã hội khéo léo nhất mà giới đầu sỏ thực hiện. Thứ đang diễn ra không phải là ngẫu nhiên, nó là một cuộc chiến vô hình chống lại toàn bộ xã hội loài người.

Nợ là vũ khí để chinh phục và chế ngự loài người, còn lãi suất chính là đạn dược. Và khi phần đông dân chúng tiếp tục cuộc sống của họ không mảy may nghi ngờ về thực tế này thì các ngân hàng ngầm bắt tay với Chính phủ và các tập đoàn tiếp tục hoàn thiện và mở rộng chiến lược chiến tranh kinh tế này. Mở ra các cơ sở mới như ngân hàng thế giới và quỹ tiền tệ quốc tế cùng nhiều tổ chức khác mà con người bình thường như chúng ta không hề biết đến.

Bạn sẽ làm gì sau khi xem xong bài viết này? Cứ để mặc bất chấp mọi thứ diễn ra hay lên kế hoạch để tự bảo vệ? Nếu bạn thấy những phân tích trong bài là đáng để suy ngẫm, hãy chia sẻ cho những ai đang quan tâm đến kinh tế và tình hình tài chính cũng như những gì đang diễn ra hiện nay trên thế giới. Vì hiểu được bản chất và nguồn gốc các cuộc khủng hoảng là bước đầu tiên để chuẩn bị trước khi khủng hoảng xảy ra.

More from this blog

I

I Len's blog

21 posts