Big Beautiful Bill đạo luật cướp bóc hợp pháp còn tàn bạo hơn khủng hoảng tài chính 2008

Việc in tiền toàn cầu cuối cùng đã cho chúng ta cơ hội làm giàu. Chỉ cần bạn sẵn lòng đầu tư tiền vào nước Mỹ thì toàn bộ người nghèo trên thế giới sẽ dùng mồ hôi, máu và tương lai của họ để khiến chúng ta ngày càng giàu có hơn. Lần này không còn là dự đoán nữa mà là một cuộc cướp bóc tài chính đang thực sự diễn ra và còn hợp pháp nữa. Nói cách khác, thời gian còn lại dành cho chúng ta không còn nhiều. Đây là một bộ luật hoàn toàn mới công khai chuyển tiền cho người giàu, trừng phạt và xử lý người nghèo. Và đạo luật Big Beautiful Bill này đã thật sự được thông qua.
Nếu bạn đợi đến khi nó được thực thi rồi mới xem bài viết này thì thực ra chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Bạn thử nghĩ xem, nếu nước Mỹ giờ đây không còn điểm yếu, không còn thứ gì để khống chế, thì bạn nghĩ toàn thế giới còn có tư cách gì để đàm phán với họ không? Bạn nghĩ rằng lưỡi dao thuế quan của Mỹ sẽ nhẹ tay hơn hay là tàn nhẫn hơn?
Lần trước chính sách thuế quan đã gây ra nạn đói toàn cầu. Vậy lần này thì sao? Một người thậm chí một quốc gia muốn bản thân không có điểm yếu thì chỉ có một cách duy nhất, luyện Tịch Tà Kiếm Phổ, tức là tự hoạn. Còn với nước Mỹ, tự hoạn chính là cắt bỏ người nghèo, tức là không còn nhân nhượng với bên ngoài. Dù là người nghèo trên thế giới hay ngay tại Mỹ, họ vốn dĩ không xứng đáng có được của cải. Tiền chỉ khi nằm trong tay các nhà tư bản Mỹ mới có thể phát huy giá trị tối đa của nó.
Điều này có nghĩa là gì? Mới chỉ qua nửa năm nay, Mỹ đã làm những gì? Nào là sa thải hàng loạt, nào là thuế quan, chiến tranh, nạn đói, rồi còn cả đồng đô la sụt giá. Tất cả những gì chính phủ Mỹ đang làm chẳng qua là để triệu hồi đạo luật Big Beautiful Bill này. Nói rõ hơn, nếu bạn xem qua đạo luật đó, hơn 900 trang thì chỉ riêng việc đọc thôi cũng mất hơn chục tiếng, nhưng nếu bạn bóc tách nó ra thì sẽ thấy nó không quá phức tạp. Trọng điểm chỉ có bốn điều.
Thứ nhất, trực tiếp giảm thuế cho người giàu. Trước đây bạn kiếm được 1 tỷ đô la thì phải đóng 350 triệu đô thuế cho chính phủ, còn giờ chỉ cần đóng 200 triệu là đủ. Tức là bạn cứ kiếm 1 tỷ, chính phủ sẽ trực tiếp lấy từ ngân khố quốc gia ra tặng bạn 150 triệu. Bạn thấy sướng không? Nói đơn giản hơn, tất cả các công ty niêm yết ở Mỹ hiện tại đều giảm được 15% thuế, tương đương với lợi nhuận của họ tăng thêm 15% một cách trực tiếp. Đây chính là lý do tại sao đồng đô la đang sụt giá mà thị trường chứng khoán Mỹ vẫn có thể phục hồi. Mặc dù cả thế giới đang đổ xô bán tháo đô la, không ai muốn giữ đô la nữa nhưng thị trường chứng khoán Mỹ lại hồi phục. Chủ yếu là vì Phố Wall đang tăng đòn bảy vay thêm tiền để mua lại cổ phiếu của chính công ty mình. Chi tiết thì tôi đã trình bày trong bài viết trước. Vậy nên bạn hiểu rồi chứ? Hiệu quả của việc giảm thuế này thực ra giống hệt như cắt giảm lãi suất. Dù Cục Dự trữ liên băng Mỹ đến giờ vẫn chưa cắt giảm lãi suất nhưng chính phủ Mỹ đã trực tiếp rót tiền cho người giàu rồi và khoản tiền này không cần phải hoàn lại.
Nếu chỉ cắt giảm lãi suất thì dù lãi thấp đến đâu thì bạn vẫn phải trả lãi. Còn với việc giảm thuế này thì chẳng khác nào lấy 1000 tỷ đô từ kho bạc Mỹ tặng thẳng cho các nhà tư bản Mỹ. Vậy hơn 1000 tỷ đó từ đâu mà có? Rất đơn giản. Đạo luật Big Beautiful Bill sẽ làm điều thứ hai, cắt bỏ phúc lợi y tế cho người nghèo. Không ít cũng chẳng nhiều, chính khoản đó sẽ giúp tiết kiệm được 1000 tỷ đô, vừa đủ để bù lại khoản đã đưa cho người giàu. Nói cách khác, tiền trước đây vốn dành cho người vô gia cư thì giờ sẽ không cho họ nữa mà chuyển thẳng sang cho giới tư bản. Không chỉ vậy, điều thứ ba là trực tiếp tăng chi tiêu quân sự, phát tiền cho các tập đoàn công nghiệp quốc phòng. Vậy thì tiền đó từ đâu mà ra? Việc thứ tư chính là nâng trần nợ công của Mỹ. Đây mới là điều liên quan đến tất cả chúng ta. Cũng là điểm kết của bài viết này.

Chính phủ Mỹ khi muốn vay tiền không phải cứ muốn vay bao nhiêu là được mà họ không được vượt quá một mức trần nhất định. Năm 2000, trần nợ công của Mỹ là 5000 tỷ đô. Nghĩa là Mỹ không thể vay vượt quá con số này. Nhưng đến đầu năm nay, trần nợ đó đã được nâng lên thành 36.000 tỷ và số nợ hiện tại của Mỹ cũng đã chạm đúng mức 36.000 tỷ.
Nói đơn giản, từ đầu năm đến nay, chính phủ Mỹ gần như không thể vay thêm tiền, nếu muốn tiêu xài thì chỉ có thể dùng số tiền còn lại trong ngân khố quốc gia. Vì vậy, bạn có thể thấy hiện tại ngân khố của Mỹ chỉ còn hơn 300 tỷ đô. Trong khi mỗi tháng Mỹ phải tiêu trung bình 200 tỷ. Điều đó có nghĩa là chỉ cần một hoặc hai tháng nữa thôi, chính phủ Mỹ sẽ hết tiền và buộc phải đóng cửa. Nhưng giờ đây, đạo luật Big Beautiful Bill đã trực tiếp nâng trần nợ thêm 5000 tỷ, tức là chính phủ Mỹ có thể vay thêm 5000 tỷ đô nữa. Và đây mới chính là trọng điểm thưa các bạn, đối với giới thương nhân và nhà đầu tư, điều mà chúng ta thấy là Mỹ có thể vay thêm 5000 tỷ đô và số tiền mà chính phủ Mỹ sẽ chi tiêu sẽ vượt quá số tiền họ kiếm được đến 3,6.000 tỷ.
Vậy điều này có ý nghĩa gì? Nó cho thấy xu hướng tạo ra lợi nhuận đã bắt đầu rõ rệt. Việc chụp màn hình lưu lại không chỉ là đọc mấy dòng chữ trên văn bản luật để hiểu. Nó không đơn giản chỉ là cắt phúc lợi người nghèo và đưa tiền cho người giàu mà nó là hành động rút cạn tiền tiết kiệm của người nghèo trên toàn thế giới. Đây không phải âm mưu mà là dương mưu. Tức là dù có nói thẳng cho bạn biết bạn sẽ chết thế nào, bạn cũng không thể tránh được. Nếu muốn tự cứu, bạn chỉ có thể cấu kết với họ, cùng hợp pháp đi cướp bóc những người nghèo xung quanh bạn.
Vậy bây giờ chính phủ Mỹ có thể vay thêm 5000 tỷ đô để tiêu xài. Điều đó có nghĩa là gì? Rất nhiều người cho rằng điều này đồng nghĩa với việc bơm tiền ra thị trường vì Mỹ có thể dùng số tiền vay thêm này để đỗ vào thị trường làm lượng tiền trong lưu thông tăng lên. Nhưng các bạn bơm tiền thực sự nghĩa là gì? Đó là khi Cục Dự trữ liên bang Mỹ FED mở rộng bảng cân đối tài sản, in thêm tiền, sau đó dùng tiền đó để mua trái phiếu chính phủ Mỹ, tức là cho chính phủ Mỹ vay tiền. Đó mới gọi là bơm tiền. Nói đơn giản, đó là việc bật máy in tiền, tạo ra tiền từ không khí, đưa ra thị trường để chi tiêu khiến lượng tiền lưu thông tăng lên, tức là có thêm nước chảy vào nền kinh tế. Nhưng hiện nay FED có in thêm tiền mở rộng bảng cân đối tài sản không? Không hề. Thậm chí FED không những không in tiền mà còn đang thắt bảng tức là đốt tiền.
Vậy nên nếu chính phủ Mỹ muốn vay thêm 5000 tỷ đô mà FED lại không in tiền cho vay thì Mỹ buộc phải đi vay từ toàn thế giới. Và nếu hôm nay bạn đang cầm trong tay 1 triệu đô mà chính phủ Mỹ vay hết số tiền đó thì tiền trong tay bạn có còn không? Không những ít đi mà còn bị đem đi tiêu ở những nơi không liên quan gì đến bạn. Vậy đây làm sao có thể gọi là bơm tiền? Không những không có thêm tiền mới mà cả tiền cũ cũng bị rút đi. Vì vậy, thực tế điều này hoàn toàn không phải là bơm tiền. Ngược lại đây chính là hành động rút nước.
Nói đơn giản, khi Mỹ đi vay tiền từ toàn thế giới, điều đó chẳng khác nào đang hút nước ra khỏi cái hồ của thị trường toàn cầu. Điều này khiến mực nước trong hồ giảm xuống. Còn nếu Cục Dự trữ liên băng Mỹ FED mở rộng bảng cân đối và in tiền để cho chính phủ Mỹ vay thì điều đó giống như đang đổ nước trở lại vào hồ. Khi đó Mỹ hút nước một bên, còn FED đổ nước một bên thì mới có thể giữ cho mực nước trong hồ ổn định, tức là giữ cho trong thị trường vẫn có đủ tiền để tiêu sải. Nhưng giờ đây, sau khi đạo luật Big Beautiful Bill được thông qua, nếu chỉ có Mỹ đơn phương đi vay tiền để hút nước, còn FED lại không in tiền để bơm ngược lại thì chẳng khác nào Mỹ vận hành một cỗ máy hút nước khổng lồ trên thị trường. Với tốc độ vay hơn 2000 tỷ mỗi năm thì chỉ trong hơn 2 năm chính phủ Mỹ sẽ hút hết 5000 tỷ đô từ thị trường toàn cầu.
Bạn thử suy nghĩ xem, hiện tại trái phiếu Mỹ đã bước vào thị trường gấu, nghĩa là người bán nhiều hơn người mua rất nhiều, trái phiếu dài hạn gần như không thể bán được. Nếu FED vẫn không ra tay mua vào để đỡ giá mà Mỹ lại tiếp tục bán ra một lượng lớn trái phiếu, cung tăng mà cầu không tăng thì giá trái phiếu có phải sẽ tiếp tục rơi không? Dù như bài viết trước đã nói, Mỹ có thể dùng Stable Coin để thu mua trái phiếu ngắn hạn, nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Trái phiếu dài hạn thì vẫn không có ai mua vào. Bạn có thể thấy rõ sau khi đạo luật này ra đời, lãi suất trái phiếu dài hạn vẫn tiếp tục tăng, tức là giá trị của chúng vẫn tiếp tục giảm.

Bạn thử tưởng tượng nếu bạn là Nhật Bản đang cầm hơn 1000 tỷ đô trái phiếu Mỹ, giờ nghe tin Mỹ sẽ phát hành thêm 5000 tỷ trái phiếu nữa khiến nguồn cung bùng nổ và giá tiếp tục giảm thì trái phiếu mà bạn đang nắm giữ lập tức mất giá. Chưa kể từ năm ngoái tới nay, Đồng Yên đã tăng giá khoảng 10% so với đô la nên các công ty bảo hiểm và ngân hàng Nhật sẽ buộc phải bán tháo trái phiếu Mỹ để rút tiền về.
Ví dụ cụ thể, hôm nay tôi mua bảo hiểm của bạn ở Nhật. Công ty bảo hiểm đó lấy tiền của tôi đi mua trái phiếu Mỹ, tức là họ đang nợ tôi. Nhưng nếu giá trị trái phiếu rớt mạnh thì công ty bảo hiểm đó sẽ không còn đủ tiền mặt để trả cho tôi khi cần. Vì vậy, một khi trái phiếu Mỹ hoặc đồng đô la chạm tới ngưỡng đỏ thì cả công ty bảo hiểm và ngân hàng sẽ bị buộc phải báng tháo để bảo toàn thành khoản, có đủ tiền bồi thường cho khách hàng. Nói cách khác, Mỹ có thể sẽ bắt đầu vay tiền ngay từ thời điểm ký kết đạo luật. Nếu FED vẫn không chịu in tiền hay hạ lãi suất hoặc nhanh nhất cũng phải đợi đến tháng 9 mới làm thì trong tháng 7 và 8 này không chỉ Nhật Bản mà nhiều quốc gia khác cũng sẽ buộc phải bán tháo tài sản định giá bằng đô la trong tình thế bị ép buộc.
Đúng vào lúc giá trái phiếu xuống thấp nhất và đô la mất giá nặng nhất. Điều này không phải tôi bịa ra. Thực tế nhiều quỹ trái phiếu tại Nhật đã rơi vào tình trạng cháy tài khoản trong vài tháng trước buộc phải bán lỗ trái phiếu Mỹ mà đó chỉ mới là Nhật thôi. Còn rất nhiều nước khác cũng đã mua trái phiếu dài hạn của Mỹ ở mức giá cao. Nói đơn giản, toàn thế giới từng mua vào trái phiếu Mỹ với giá cao. Giờ đây, khi Mỹ bật cỗ máy hút nước, họ sẽ buộc phải bán ra với giá rẻ. Khi bị bán tháo trên quy mô lớn như vậy, về mặt hình thức, nó hoàn toàn có thể kích hoạt một cuộc khủng hoảng tài chính. Và rồi FED sẽ có lý do chính đáng, đường chính chính như thiên thần giáng thế, ra tay in tiền, hạ lãi suất để giải cứu, mua lại toàn bộ số trái phiếu bị bán tháo.
Bạn có nhớ năm 2008 khi khủng hoảng tài chính xảy ra không? Hay năm 2020 khi đại dịch bùng phát? đều là kịch bản tương tự. Nói thẳng ra, đây chẳng phải là một cách quỵt nợ sao? Cả thế giới mua trái phiếu Mỹ với giá cao rồi Mỹ khiến giá trái phiếu sụp đổ khiến bạn kẹt hàng. Khi giá rơi tới ngưỡng lỗ nghiêm trọng, bạn buộc phải bán lỗ. Lúc đó FED không tốn một xu lại có thể in tiền để mua vào toàn bộ số trái phiếu bạn vừa bán rẻ. Sau đó họ hạ lãi suất đẩy giá trái phiếu tăng trở lại và bạn cả thế giới lại tiếp tục mua vào ở mức giá cao. Như vậy bạn lỗ, còn Mỹ thì lời. Vay tiền thì lẽ ra phải trả tiền, ít nhất cũng phải trả lãi. Những kiểu thu hoạch như thế này thì đúng là tiền không cần phải trả lại.
Vậy nên bạn sẽ nhận ra rốt cuộc giá trị của trái phiếu Mỹ là lên hay xuống, ai mới là người quyết định. Nhiều người nói mấy năm gần đây giá trái phiêu Mỹ giảm là vì cả thế giới đang bán tháo. Nhưng vấn đề là dù cả thế giới không mua thì Cục Dự trữ liên băng Mỹ vẫn có thể mua mà. Vậy mà mấy năm nay FED không những không mua lại còn bán ra, lại còn thu hẹp bảng cân đối tài sản. Giờ đây sau khi đạo luật Big Beautiful Bill được thông qua, Mỹ còn muốn bán thêm 5000 tỷ đô trái phiếu nữa. Như vậy, chẳng phải chính Mỹ đang tự đạp giá trái phiếu của mình xuống sao? Và chuyện này với giới tư bản Mỹ lại là một điều tốt.
Ví dụ như Warren Buffett, ông ấy mua là trái phiếu ngắn hạn, giờ giá trái phiếu rẻ đi, lãi suất tăng lên, ông ta chẳng cần làm gì, chỉ cần nằm không hưởng lãi suất 4% đến 5% từ chính phủ Mỹ lại gần như không có rủi ro. Vài tháng sau, chính phủ Mỹ sẽ trả tiền lại cho ông. Khi đó, giá trái phiếu còn rẻ hơn, lãi suất còn cao hơn. Quan trọng nhất là chỉ cần họ muốn đẩy giá trái phiếu lên lại, FED chỉ cần hạ lãi suất in tiền là được. Nhưng những quốc gia mua trái phiếu dài hạn thì sao? Họ bị kẹt vốn buộc phải bán lỗ. Cho nên chuyên gia về trái phiếu Mỹ là ai? Chính là nước Mỹ. Hồi tháng 9 năm ngoái khi FED hạ lãi suất, vô số người đổ xô đi mua trái phiếu Mỹ vì nghĩ rằng lãi suất sẽ tiếp tục giảm, giá sẽ tăng. Họ muốn bắt đáy. Khi đó tôi đã nói trái phiếu Mỹ sẽ sụp. Trái phiếu ngắn hạn thì còn có thể chơi nhưng dài hạn thì tuyệt đối không đụng vào. Khi ấy có người mắng tôi bảo tôi không hiểu kinh tế. Giờ đến bây giờ vẫn có người nói tôi cứ bi quan mãi nói sẽ sụp mà tới giờ vẫn chưa sụp. Thực ra tôi cũng bất ngờ vì họ lại nói vậy. Vậy thì chúng ta cùng nhìn lại nhé.
Rất nhiều người mua trái phiếu Mỹ thông qua ETF 20 năm. Và từ tháng 9 năm ngoái đến nay, giá của nó đã sụt hơn 15% mà đó mới chỉ là ETF. Theo tôi biết, rất nhiều người còn dùng đòn bảy để mua vào, tức là trên mức lỗ 15% đó còn nhân thêm một đến hai lần. Rồi còn đồng đô la Mỹ chỉ trong nửa năm đã mất giá 12%. Còn thị trường chứng khoán Mỹ thì cuối năm ngoái tôi đã bán phần lớn cổ phiếu Mỹ nắm giữ lâu dài để chốt lời chuyển sang giao dịch ngắn hạn. Đầu năm nay thị trường sụt giảm, thậm chí tháng tư còn xảy ra khủng hoảng chứng khoáng rớt 20%. Bây giờ thì phục hồi mạnh nhưng so với năm ngoái thì chỉ mới tăng hơn được 3% thôi. Cú tam sát chứng khoán Mỹ năm nay đã diễn ra trọn vẹn. Nhưng điều đó không có nghĩa là không chơi tài sản Mỹ thì không đầu tư. Lý do chính khiến chúng tôi tránh tài sản Mỹ là vì đô la đang mất giá. Bạn thử nghĩ xem, nếu tôi có 10 triệu đô chia ra 5 triệu mua trái phiếu Mỹ, 5 triệu mua cổ phiếu Mỹ, dù tài sản có tăng hay giảm thì riêng phần tỷ giá đã khiến vốn gốc của tôi lỗ trước 12%, tức mất 1,2 triệu đô rồi. Mà đô la hiện tại vẫn đang tiếp tục mất giá. Nó giống như bạn đang đánh trận ở tiền tuyến mà nhà của bạn phía sau đang bị trộm sạch. Bạn hiểu được không? Vậy mà nhiều người vẫn bị tẩy não, nghĩ rằng chỉ cần kiên trì giữ tài sản, kể cả trải qua khủng hoảng như năm nay thì cũng sẽ tăng trở lại.
Đúng là cổ phiếu có thể phục hồi nhưng còn đô la thì sao? Chiến lược của chúng tôi là luôn đi theo xu hướng chuyển đổi và bố trí lại các loại tài sản khác. Vì rủi ro chưa chắc xảy ra, giống như bạn thấy mây đen chưa chắc sẽ mưa, nhưng chẳng lẽ thấy trời u ám mà không mang dù sao? Điều quan trọng nhất là đến giờ Mỹ vẫn chưa tung ra nước cờ tự mình kích nổ khủng hoảng tài chính. Bạn có dám khẳng định họ sẽ không làm thế không? Giống như tôi vừa nói lúc nãy, lãi suất trái phiếu Mỹ hiện đang rất cao, còn đồng đô la thì đang mất giá. Vậy mà FED vẫn chưa chịu mở rộng bảng cân đối, in tiền và hạ lãi suất. Chưa kể những chính sách thuế quan sắp tới còn ưu đãi hơn nữa. Vì vậy cho dù bây giờ chứng khoán Mỹ đã tăng trở lại, trông có vẻ như đã thoát khỏi khủng hoảng thì chúng tôi cũng chỉ đánh du kích kiếm được là rút, không kiếm được thì cắt lỗ. Và đây là trọng điểm toàn thế giới nếu không muốn phải bán tháo tài sản quốc gia với giá rẻ, cũng không muốn phải cắt lỗ khi đã mua trái phiếu Mỹ dài hạn với giá cao thì có cách nào không?
Thật ra là có. Đó là tự mình in tiền và để cho đồng tiền của mình mất giá. Ví dụ như Nhật Bản, nếu bây giờ họ bán trái phiếu Mỹ thì không chỉ lỗ lớn mà còn mất thời gian. Và nếu bán xong rồi đổi đô la lấy yên Nhật thì yên sẽ tăng giá mạnh, còn đô la lại mất giá. Khi đó những trái phiếu Mỹ còn chưa bán ra sẽ mất giá nghiêm trọng hơn nữa. Việc Yên tăng giá cũng chẳng khác nào ký lại hiệp định Plaza với Mỹ. Khi Yên Nhật mạnh lên, sản phẩm Nhật sẽ đắt hơn, khó bán ra nước ngoài, kéo theo nền kinh tế suy thoái suốt 30 năm. Nhưng nếu họ không bán trái phiếu Mỹ mà trái phiếu vẫn tiếp tục giảm, đô la tiếp tục mất giá thì tài sản định giá bằng đô la của Nhật sẽ ngay một mất giá hơn. Trước sau gì cũng phải lỗ, chỉ là lỗ ít hay lỗ nhiều mà thôi. Vậy làm sao bây giờ?
Bạn thử nghĩ xem, nếu giá trái phiếu Mỹ đang thấp nhưng tôi in thêm đồng yên để yên mất giá khiến đô la mạnh lên so với yên thì khi quy đổi lại sang yên, khoản lỗ của tôi có thể giảm bớt, thậm chí không còn lỗ nữa. Đó chính là bù trừ tỷ giá. Mặc dù Nhật đang giữ tài sản đô la mất giá nhưng nếu họ chủ động để đồng yên mất giá thì khi quy đổi về yên, tài sản định giá bằng đô la ấy sẽ không còn lỗ nhiều, thậm chí là không lỗ. Lúc đó trên sổ sách sẽ không thấy thua lỗ, các ngân hàng hay công ty bảo hiểm cũng không bị chạm ngưỡng cảnh báo thanh khoản, không cần phải bán tháo để cắt lỗ nữa.
Ví dụ hôm nay kho bạc nông lâm của Nhật đang nắm 1500 tỷ đô trái phiếu Mỹ. Nếu trước đây tỷ giá là 160 yên đổi 1 đô la thì họ đang nắm giữ 24.000 tỷ yên tài sản. Nhưng nay tỷ giá lên 140 yên đổi 1 đô thì 1500 tỷ đô đó chỉ còn đổi được 21.000 tỷ yên. Tức là đã mất 3000 tỷ yên do yên tăng giá. Nhưng nếu nhật in tiền để làm đồng yên mất giá từ 140 yên đổi 1 đô trở thành 200 yên đổi 1 đô thì khoản trái phiếu 1500 tỷ đô đó sẽ tăng giá từ 21.000 tỷ yên lên 30.000 tỷ yên. Tức là từ chỗ lỗ 3000 tỷ yên giờ lại thành lãi, chẳng những không lỗ mà còn kiếm được tiền. Nhìn thì có vẻ như kéo lại vốn lỗ thành lời, rất ảo diệu. Nhưng nếu cả thế giới đều in tiền thì lại rơi vào đúng cái bẫy mà Mỹ răng ra. Vì chính sách của Mỹ là ép cả thế giới phải in tiền và hạ lãi suất.
Tại sao vậy? Bởi nếu cả thế giới đều in tiền thì nước Mỹ chẳng phải cũng có cớ chính đáng để in tiền theo sao? Khi cả thế giới in tiền và đồng nội tệ mất giá, tôi nước Mỹ cũng in tiền để làm cho đồng đô la mất giá. Như vậy, khi tỷ giá của bạn mất giá thì tỷ giá của tôi cũng sẽ mất giá. Nhưng tỷ giá là khái niệm mang tính tương đối. Bạn mất giá thì tôi nhất định sẽ tăng giá. Còn nếu tất cả mọi người cùng mất giá thì thực ra không ai mất giá cả. Tức là đồng tiền của mọi quốc gia đều không thật sự giảm giá trị. Nói cách khác, nếu bạn muốn in tiền để làm cho tỷ giá đồng tiền quốc gia mình mất giá nhằm giảm lỗ thì cuối cùng bạn làm bao nhiêu việc cũng vô ích vì ai cũng in tiền, tỷ giá cũng chẳng thay đổi gì.
Nhưng khi đó lượng tiền trên toàn thế giới đã tăng gấp nhiều lần. Việc này không chỉ giải quyết vấn đề đồng đô có thể sụp đổ và tiếp tục mất giá mà còn giúp Mỹ thoái thác được nhiều khoản nợ hơn. Bởi vì nợ của Mỹ là con số cố định, không phải hôm nay tôi in thêm tiền thì nợ sẽ tăng theo. Nói đơn giản, trước khi Mỹ in tiền, chúng tôi nợ thế giới 36.000 tỷ đô. Sau khi in tiền, con số nợ vẫn là 36.000 tỷ đô. Nhưng nếu việc in tiền không khiến đồng đô mất giá cũng không gây hậu quả gì thì số tiền in ra đó chẳng phải có thể dùng để trả nợ sao? Bạn hiểu ý tôi chứ?
Hôm nay Mỹ nợ bạn 36.000 tỷ đô, có thể đến tiền lãi cũng không trả nổi nhưng giờ tôi có thể tự in ra 5000 tỷ để trả tiền lãi cho bạn và bạn chấp nhận đồng tiền đó không từ chối. Đồng đô của tôi cũng không vì thế mà mất giá, không trở thành giấy lộn. Vậy chẳng phải in tiền sẽ không có hậu quả gì sao? Tôi nợ bạn tiền không cần làm gì, chỉ cần in tiền là có thể trả lại cho bạn. Như vậy số tiền 5000 tỷ đô mà tôi in ra để trả nợ chẳng khác nào tôi đã xù nợ 5000 tỷ một cách hợp pháp. Vậy thì bao nhiêu năm này Nhật Bản cực khổ làm xe, sản xuất điện tử, bán cho Mỹ để kiếm 5000 tỷ đô, cuối cùng tôi chỉ cần vay lại số tiền đó rồi trơ trẽn mà in tiền trả lại cho bạn thì chẳng khác nào bạn Nhật Bản kiếm được 5000 tỷ rồi lại tặng lại cho tôi.

Chẳng phải điều này có nghĩa là Nhật Bản đời đời kiếp kiếp đều phải vô điều kiện làm thuê cho nước Mỹ sao? Vì tiền bạn kiếm được đều là do tôi mở máy in tiền mà ra. Tôi in tiền xong vẫn không mất giá, bạn lại sẵn sàng nhận. Hiểu được không? Vì vậy, việc Mỹ hút nước không phải nhằm buộc FED phải hạ lãi suất và in tiền mà là ép cả thế giới phải hạ lãi suất và in tiền. Vì chỉ khi cả thế giới đều in tiền thì FED mới có thể theo sau mà không gặp hậu quả. Đồng đô mới không tiếp tục mất giá nghiêm trọng. Còn nếu bạn không in tiền, không những bạn phải cắt lỗ trái phiếu Mỹ mà cả thế giới còn sẽ rơi vào một cơn khát đô la.
Đây là một chuỗi kế hoạch liên hoàn. Trước tiên là thuế quan khiến bạn kiếm được tiền rồi lại phải đóng một phần thuế cho Mỹ. Để không lỗ vốn, bạn buộc phải bán hàng đắt hơn. Hơn nữa, hiện tại hầu hết các đồng tiền trên thế giới đều đang lên giá so với đồng đô la. Điều đó đồng nghĩa với việc hàng hóa bạn bán sang Mỹ lại càng đắt đỏ. Như thời Nhật Bản ký hiệp định Plaza sản phẩm của bạn đắt đỏ hơn thì bán không được nữa. Khi đó cả thế giới sẽ không kiếm được đô la Mỹ. Không có đô thì không mua được dầu mỏ, chip, công nghệ cao cũng khó mà làm ăn với thế giới. Thêm nữa, rất nhiều quốc gia và doanh nghiệp trên thế giới hiện đang thiếu đô la để xoay vòng dẫn đến phá sản. Ví dụ như Ai Cập và Argentina đã gục ngã. Ai sẽ là người tiếp theo? Một khi bạn gục ngã, tài sản quốc gia của bạn sẽ phải đem báng tháo để đổi lấy đô la. Khi đó, giới tư bản Mỹ sẽ mua lại tài sản của nước bạn với giá rẻ mạt.
Cả chuỗi kế hoạch liên hoàn này đều nhằm ép buộc bạn phải in tiền, khiến đồng tiền của nước bạn mất giá, để Mỹ có thể quỵt nợ và tiêu tiền không giới hạn. Điều quan trọng nhất là gì? Nếu cả thế giới in ra quá nhiều tiền, chuyện gì sẽ xảy ra? Có phải sẽ gây ra lạm phát, giá cả leo thang? Hôm nay số tiền trên thị trường tăng gấp đôi nhưng hàng hóa đem bán vẫn không tăng. Vậy thì giá hàng hóa chắc chắn sẽ tăng vọt. Đó chính là tiền nhiều thì mất giá. Nhưng tiền mất giá ở đây không nói về tỷ giá hối đoái mà nói đến sức mua thực tế của bạn. Khi đồng đô la mất giá trị mua sắm nhưng cả thế giới vẫn dùng đô la để giao dịch thì sức mua của mọi người trên toàn cầu đều mất giá.
Ví dụ hôm nay bạn đi mua dầu mỏ, trước đây chỉ cần 1000 đô, giờ sức mua của đô giảm, bạn phải trả 2000 đô mới mua được cùng một lượng dầu, tức là bạn đã phải tốn thêm 1000 đô, đó chính là sức mua bị giảm. Nhưng người chịu ảnh hưởng lớn nhất bởi sự mất giá sức mua của đồng đô lại không phải là Mỹ mà là cả thế giới. Tại sao? Vì chỉ có Mỹ mới được in đô la. Hôm nay nếu sức mua của đồng đô la Mỹ giảm, tôi không đủ tiền để chi tiêu thì tôi có thể in ra. Nhưng các nước trên toàn thế giới thì không thể in được. Điều đó có nghĩa là tất cả các quốc gia đang nắm giữ dự trữ ngoại hối bằng đô la Mỹ sẽ thấy sức mua thực tế bị giảm một nửa. Nói đơn giản, tôi đang có 1000 đô la. Trước đây có thể dùng số tiền đó để mua dầu mỏ, nhưng bây giờ cần đến 2000 đô. Số lượng đô la tôi đang có không hề giảm. Nhưng những gì tôi có thể mua bằng số đô đó thì lại giảm đi. Điều này khiến tôi càng thiếu đô la hơn. Mà nước tôi thì không thể in đô la nhưng lại không đủ đô la để chi tiêu. Vậy phải làm sao?
Tất nhiên là phải tiếp tục bắt người dân làm việc chăm chỉ hơn, tăng ca nhiều hơn, sản xuất ra những sản phẩm tốt hơn rồi bán sang Mỹ để đổi lấy đô la. Đây chính là một vòng luẩn quẩn, một cái bẫy không lối thoát. Cho dù bây giờ tôi có nói cho bạn biết cũng vô ích. Bạn biết rồi thì sao chứ? Bạn vẫn không thể thoát khỏi cuộc tàn sát này bởi vì bạn vẫn cần đô la. Cuộc tàn sát này sẽ bắt đầu ngay trong tháng này.
Có người sẽ hỏi nếu tất cả các nước trên thế giới đều không in tiền thì sao? Câu trả lời đã nói rõ rồi, cuối cùng toàn thế giới sẽ bị Mỹ hút sạch 5000 tỷ đô trái phiếu rồi xảy ra khủng hoảng tài chính. Khi đó, Cục Dự trữ liên bang Mỹ FED có thể tự in chủ động làm cho đồng đô la tiếp tục mất giá. Nếu FED in tiền mà các nước khác không làm theo thì đồng tiền của các nước kia sẽ tăng giá mạnh dẫn đến các khoản đầu tư vào trái phiếu và cổ phiếu Mỹ bị lỗ nặng. Ví dụ, nếu đồng đô mất giá 50% thì cho dù bạn đã kiếm được gấp đôi lợi nhuận từ cổ phiếu hay trái phiếu Mỹ, thực tế bạn vẫn không lời mà còn lỗ, vì tài sản của bạn coi như bị cắt đôi. Giả sử bạn có 1 triệu đô cổ phiếu tăng lên 2 triệu đô nhưng đô la mất giá 50% thì 2 triệu đô đó chỉ còn giá trị như 1 triệu mà thôi. Đừng nghĩ rằng việc đô la mất giá 50% là không thể xảy ra. Chỉ trong nửa đầu năm nay, đô la đã mất giá 12%. Gần nhất trước cuộc khủng hoảng tài chính 2008, đô la đã mất giá 40% và điều đó đã dẫn đến cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu. Sau đó, FED dẫn đầu việc in tiền, các nước khác cũng phải in theo.
Vì vậy, cuối cùng thì kết quả vẫn như nhau. Bạn tự in tiền trước, Mỹ in sau thì sẽ không xảy ra khủng hoảng. Bạn không in, Mỹ in trước thì xin lỗi, Mỹ sẽ gây ra khủng hoảng để xem ai chịu thiệt hại nặng hơn. Rồi Mỹ lại in tiền. Còn nếu bạn vẫn không in, kinh tế nước bạn sẽ hoàn toàn sụp đổ, rơi vào suy thoái hàng chục năm. Đến khi bạn muốn in tiền thì cũng đã quá muộn, kinh tế không thể phục hồi, còn Mỹ thì có thể mua lại tài sản quốc gia của bạn với giá rẻ mạt. Vậy nên cuối cùng bạn vẫn phải in tiền theo Mỹ. Tức là nước Mỹ luôn là người giữ con bài chủ lực, còn các quốc gia khác chỉ là thua ít hay thua nhiều mà thôi.
Cuối cùng thì tiền thua của quốc gia ai sẽ bù lại? Chính là thông qua việc làm cho tiền tiết kiệm của dân chúng mất giá trị rồi bắt người dân phải làm việc quần quật để bù lại. Đó là lý do vì sao tôi luôn nhấn mạnh rằng bất kể là trái phiếu hay cổ phiếu Mỹ, tôi hiện tại đều sẽ không đầu tư dài hạn. Cùng lắm chỉ đánh du kích, có lời thì rút, không lời thì cắt lỗ ngay. Bởi vì rủi ro về sự mất giá của đồng đồ và nguy cơ khủng hoảng tài chính chưa bao giờ biến mất, tình hình gần đây chỉ ngày càng hỗn loạn hơn.
Bạn nghĩ sao về các phân tích trong bài viết? Nếu bạn thấy những phân tích trong bài là đáng để suy ngẫm, hãy chia sẻ cho những ai đang quan tâm đến kinh tế và tình hình tìa chính cũng như những gì đang diễn ra hiện nay trên thế giới. Vì hiểu được bản chất và nguồn gốc các cuộc khủng hoảng là bước đầu tiên để chuẩn bị trước khi khủng hoảng xảy ra.



