Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

Tư duy dòng tiền và con đường thoát nghèo

Updated
22 min read
Tư duy dòng tiền và con đường thoát nghèo

Có một sự thật không nhiều người hiểu rõ, tiền không phải là tài sản, đó là nợ. Tài sản là nhà cửa, xe cộ, đất đai, vàng bạc,… Bạn không nghèo vì bạn thiếu tiền. Bạn nghèo vì bạn không hiểu đồng tiền đang hoạt động như thế nào trong tay những kẻ giàu. Có rất nhiều người suốt đời tiết kiệm, làm việc chăm chỉ, cật lực, cặm cụi tăng ca, làm thêm giờ dè xẻn từng đông một, rồi sau cùng thì vẫn trắng tay.

Không phải vì họ không cố gắng mà vì họ tưởng rằng giữ tiền là cách để giàu. Sai! Tiền không bao giờ là của bạn, tiền luôn thuộc về quốc gia in ra nó. Điều duy nhất bạn có thể sở hữu là quyền sử dụng đồng tiền. Và khi hiểu điều này, bạn sẽ không bao giờ bị tiền chi phối cả tư duy lẫn hành vi.

Bán thời gian hành trình cam chịu của số đông

Chúng ta ai cũng đã từng, đang hoặc sẽ bước vào giai đoạn sống bằng cách bán thời gian. Đó là giai đoạn phổ biến của hầu hết mọi người trong đời. Khi bạn chưa có tài sản, chưa có kỹ năng đặc biệt, chưa có vốn liếng, bạn sẽ chỉ có một thứ duy nhất để đổi lấy tiền, đó là thời gian sống. Bạn làm thuê theo giờ, theo ca, theo tuần, theo tháng. Bạn xuất hiện ở nơi làm việc đúng giờ, làm tròn trách nhiệm và chờ tới cuối tháng nhận về một khoản cố định đủ để duy trì cuộc sống nhưng không bao giờ có thể đủ để tích lũy đạt được sự thịnh vượng.

Đó không phải là một điều đáng xấu hổ. Thế nhưng nếu cả cuộc đời này bạn chỉ sống bằng cách bán từng giờ một thì điều đó nó sẽ dần trở thành một bi kịch âm thầm nơi bạn tự nguyện dâng hiến hết tuổi trẻ, sức khỏe và cơ hội để rồi chỉ nhận về một sự mệt mỏi và hoang mang trước tương lai. Khi bạn làm văn phòng 8 tiếng một ngày, bạn đang bán thời gian. Khi bạn chạy xe ôm, giao đồ ăn, làm công nhân, bạn đang bán thời gian.

Khi bạn đi làm thuê với mức lương cố định, không tăng theo hiệu suất hay năng lực thì bạn cũng chỉ đang đổi thời gian sống để lấy một khoảng thu nhập cố định. Tại sao bán thời gian lại dễ khiến bạn bị trói buộc? Lý do là vì ai cũng chỉ có 24 tiếng một ngày. Dù bạn có giỏi cỡ nào đi chăng nữa, có khỏe tới mấy thì bạn vẫn không thể làm việc hơn 8 đến 12 tiếng một ngày mà không kiệt sức. Phần lớn các khoảng tiền lương đều không tương xứng với công sức bỏ ra. Rất nhiều ngành nghề càng làm nhiều chỉ càng kiệt quệ chứ không thể tăng thu nhập tương xứng.

Và thời gian là thứ mà không ai có thể lưu trữ được. Giả dụ một tiếng hôm nay nếu bạn không tạo ra giá trị hay thu nhập, bạn sẽ mất nó mãi mãi. Nhưng nếu bán hết để làm một công việc thu nhập thấp thì bạn cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu ngoài một đồng lương chết đói kèm thân thể rã rời vì kiệt sức. Chính vì vậy, mô hình sống bằng bán thời gian là một mô hình tiêu hao không thể tạo ra sự tích lũy hay tăng trưởng tài chính lâu dài. Và đến một lúc nào đó khi bạn không đủ sức khỏe hay kỹ năng lỗi thời bạn sẽ không thể tiếp tục bán thời gian để kiếm tiền được nữa.

Người giàu không làm việc để kiếm tiền, thay vào đó họ dùng tiền làm việc cho họ, tạo thu nhập thông qua thông qua hình thức đầu tư. Nhưng phần đông sẽ e ngại rằng nếu đầu tư thua lỗ thì sao? Đâu phải ai cũng có đủ kiến thức kinh nghiệm để đầu tư? Vậy thì nếu bạn giữ tiền trong tài khoản tiết kiệm ở ngân hàng, nhưng lãi suất tiết kiệm thấp hơn tỉ lệ lạm phát thì sao? Hơn nữa, nếu ngân hàng phá sản họ cũng chỉ trả lại số vốn tối thiểu theo quy định pháp luật, điều đó có nghĩa nếu bạn gửi nhiều hơn số tiền tối thiểu theo quy định này thì bạn sẽ mất trắng khi ngân hàng tuyên bố phá sản.

Vậy nên, người giàu không đặt cược vào rủi ro, họ đặt cược vào hệ thống nơi dòng tiền không ngừng vận động. Người giàu kiếm tiền nhờ khả năng kiểm soát dòng tiền chứ không phải là kiểm soát từng tờ giấy bạc. Bạn muốn đổi đời, hãy ngừng nghĩ về tiền như một mục tiêu hướng tới mà hãy học cách kích hoạt dòng tiền, tạo ra tài sản tài chính và chuyển hóa từ sở hữu sang kiểm soát. Và chỉ khi đó bạn mới có thể hiểu được, muốn làm chủ vận mệnh thì trước hết phải làm chủ dòng tiền.

Bạn không nghèo vì bạn thiếu tiền. Bạn nghèo vì bạn không hiểu đồng tiền đang hoạt động thế nào trong tay những kẻ giàu. Đây là tuyên ngôn nền tảng cho mọi cá nhân muốn vượt ra khỏi tư duy nghèo truyền thống. Tư duy đặt tiền trong két và nghĩ rằng giữ được đồng nào là chiến thắng đồng đó. Trong thế giới tài chính hiện đại, dòng tiền không chỉ là thước đo năng lực kinh tế mà còn là hệ thần kinh trung ương của toàn bộ hệ thống tài sản, đầu tư và tăng trưởng.

Bạn có thể sở hữu 100 triệu, 1 tỷ, thậm chí là 10 tỷ đi nữa. Thế nhưng nếu bạn không hiểu dòng tiền là gì, nó đang chảy đi đâu, sinh ra giá trị thế nào và chảy về từ đâu thì số tiền đó nó cũng giống như một vũng nước tù sẽ bốc hơi theo thời gian và tiền sẽ mất giá theo thời gian, vô dụng khi không được vận hành. Tư duy phổ biến của đại đa số là tôi nghèo vì tôi không có tiền, vì vậy mục tiêu số một của những người này là kiếm thật nhiều tiền. Họ làm thêm tăng ca, tiết kiệm từng đồng một, cắt giảm chi tiêu và tưởng rằng gửi ngân hàng là an toàn và ít tiêu dùng là khôn ngoan. Nhưng họ không thể hiểu rằng tiền tĩnh, tiết kiệm là tiền chết. Nếu không biết cách đầu tư hoặc bảo toàn giá trị thì nó sẽ chỉ là cách từ từ để làm nghèo chính chúng ta.

Hãy xét một ví dụ. Nếu bạn tiết kiệm được 100 triệu và gửi ngân hàng với lã suất 5%/ năm, trong khi lạm phát thực tế là 7%/ năm thì mỗi năm bạn sẽ mất đi 2% giá trị thực tế, tương đương với khoảng 2 triệu đồng một năm. Sau 10 năm, 100 triệu đó thì giá trị thực nó chỉ tương đương 80 triệu đồng giá trị tiêu dùng. Tiền không phải là giá trị, tiền chỉ là chất lưu dẫn, là dòng chảy giúp phân phối giá trị tài sản trong xã hội. Giá trị nằm ở chỗ bạn làm gì với dòng chảy đó. Người giàu thì họ không xem tiền là một loại tài sản vật lý tĩnh. Họ nhìn tiền như nước chảy trong một hệ thống ống dẫn tài chính và họ thì không bao giờ để dòng nước đó ngưng đọng.

Người giàu không tìm cách cất giữ tiền mà tìm cách cho tiền làm việc không ngừng. Họ đầu tư vào tài sản sinh lời như cổ phiếu, bất động sản cho thuê, công nghệ hay quỹ tín thác. Họ xây dựng hệ thống kinh doanh có dòng tiền tự vận hành. Họ xây dựng thương hiệu, xây dựng hệ thống phân phối nhượng quyền thương hiệu hoặc là họ có thể tối ưu hóa thuế nhờ vào khấu hao tài sản. Họ chuyển lợi nhuận qua chi phí, phân bổ vốn theo khu vực ưu đãi.

Dòng tiền công cụ quyền lực của người giàu

Một trong những khác biệt lớn nhất giữa tư duy làm việc để kiếm tiền và tư duy dùng tiền làm việc cho mình đó là người bình thường tìm cách kiếm tiền để đủ sống, còn người làm giàu là tìm cách tạo ra dòng tiền để mở rộng. Giới tài chính thì gọi đây là Flywheel effect, tạm dịch là hiệu ứng bánh đà. Một khi bạn thiết lập được dòng tiền ổn định, bạn có thể dùng chính dòng tiền đó để tái đầu tư, mở rộng quy mô, gia tăng tài sản, từ đó thì tạo ra dòng tiền lớn hơn. Quy trình này thì không chỉ dừng lại, nó sẽ lặp đi lặp lại theo chu kỳ khép kín và sức mạnh tài chính của bạn sẽ không còn phụ thuộc vào bạn làm bao nhiêu mà phụ thuộc vào hệ thống dòng tiền bạn đang kiểm soát.

Một ví dụ minh họa là Jeff Bezos đã xây dựng nên đế chế Amazon ban đầu từ dòng tiền bán sách. Sau đó ông mở rộng sang các lĩnh vực bán lẻ khác và sau nữa là hạ tầng công nghệ AWS. AWS hiện tạo ra dòng tiền gần 40 tỷ đồng một năm và tài trợ ngược trở lại cho toàn bộ hệ thống của Amazon. Người giàu không làm việc để có tiền, họ xây hệ thống để dòng tiền làm việc cho họ. Dòng tiền giúp tối ưu thuế, công cụ người giàu dùng để giàu hơn. Một trong những điều mà phần lớn người nghèo không hiểu đó là thuế đánh mạnh vào thu nhập cá nhân, thế nhưng lại giảm nhẹ cho thu nhập đầu tư và dòng tiền doanh nghiệp. Và người giàu đã tận dụng triệt để điều này.

Đầu tiên họ không giữ tiền dưới tên cá nhân mà chuyển sang pháp nhân công ty. Họ chi tiêu cá nhân hợp pháp qua chi phí doanh nghiệp như vé máy bay, khách sạn, ăn uống hay phương tiện. Họ sở hữu tài sản qua công ty và từ đó thì có khấu hao và có thể giảm lợi nhuận chịu thuế. Một doanh nhân mua một chiếc ô tô 5 tỷ dưới tên công ty thì là đây là một loại tài sản cố định. Khấu hao trong vòng 5 năm. tương đương với 1 tỷ một năm và từ đó họ sẽ được giảm thuế. Chi phí bảo dưỡng sang xe là chi phí hợp lệ. Trong khi nếu cá nhân mà mua chiếc xe này thì sẽ phải trả đủ mọi loại thuế từ tiêu thụ đặc biệt, thuế VAT và cũng không được khấu hao gì cả.

Như vậy, dòng tiền nó không chỉ là công cụ tài chính, nó là công cụ để tối ưu luật chơi. Và câu hỏi mà nhiều người đặt ra nhất đó là bao nhiêu tiền thì đủ để tự do tài chính? Câu trả lời ngắn gọn là không quan trọng bạn có bao nhiêu tiền, quan trọng là mỗi tháng dòng tiền của bạn vẫn vào mà bạn không cần phải làm gì cả. Khi đó thì bạn sẽ tự do về tài chính. Nếu bạn có 10 tỷ nhưng bạn không đầu tư, không có thu nhập thụ động thì bạn vẫn phải đi làm và vẫn lo lạ phát. Thế nhưng nếu bạn có ba nguồn dòng tiền là cho thuê, cổ tức, trái phiếu chẳng hạn, tổng cộng là 100 triệu một tháng thì bạn đã tiến sát tới ngưỡng tự do tài chính. Thực tế thì nhiều người có nhà, có xe, có tài sản hữu hình nhưng lại không có dòng tiền chủ động thì họ vẫn sẽ phải đi làm vì tài sản đó không sinh ra tiền.

Trong khi một người khác chỉ cần năm căn trọ cho thuê cộng với một danh mục cổ phiếu có trả cổ tức là có thể sống thoải mái vì họ có dòng chảy ổn định nuôi cuộc sống của họ. Bạn có thể làm thuê, bạn có thể kinh doanh hoặc có thể đầu tư. Nhưng nếu bạn không hiểu dòng tiền là gì, vận hành ra sao, tái đầu tư thế nào, bảo vệ thế nào thì bạn đang tự trói mình trong một cái vòng luẩn quẩn của thu nhập, tiêu dùng, tiết kiệm và mất giá. Hãy nhớ rằng người nghèo sống bằng lương, người trung lưu sống bằng tiền tiết kiệm, người giàu thì sống bằng dòng tiền, còn giới siêu giàu họ sống bằng hệ thống tạo ra dòng tiền.

Bạn sẽ giàu nhờ dòng tiền. Tiết kiệm cả đời mà vẫn nghèo, làm việc cả đời mà vẫn trắng tay. Có lẽ không phải vì bạn lười biếng mà vì bạn đang chơi sai luật. Đó là một sự thật mà nhiều người không muốn nghe. Thế nhưng bắt buộc phải đối diện trong một cái hệ thống tài chính toàn cầu, nơi mà tiền không ngừng mất giá bởi lạm phát, nơi mà tài sản tài chính nó cứ tăng trưởng nhanh hơn cả sức lao động gấp nhiều lần thì những người chăm chỉ và tiết kiệm đơn thuần không bao giờ có thể đuổi kịp những kẻ biết vận hành tiền. Không phải là vì bạn không cố gắng mà là vì bạn đang dùng một thứ tư duy cũ kỹ cho một hệ thống vận hành mới. Và để hiểu cái điều này thì ta phải bắt đầu từ nền tảng cốt lõi. Tiết kiệm không phải là cách để giàu. Nó chỉ là bước khởi đầu thôi, không phải đích đến. Tiết kiệm chỉ là vỏ ngoài bên trong cái bẫy của sự hao mòn giá trị.

Tư duy phổ biến của thế hệ trước đây luôn là làm gì thì làm, miễn là tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. Và trong một cái thời đại mà lạ phát thấp, nền kinh tế khép kín, giá trị vật chất thì ổn định thì điều đó từng là một chân lý. Thế nhưng trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, thị trường thì đang mở cửa vũ bão, tiền tệ thì mất giá liên tục và thị trường tài chính thì phát triển bùng nổ thì tiết kiệm không chỉ không còn bảo vệ được bạn mà nó sẽ còn ăn mòn bạn.

Thực tế thì lạm phát trung bình của Việt Nam trong 10 năm vừa qua luôn dao động từ 4% đến 6% năm. Nếu bạn gửi 1 tỷ đồng vào ngân hàng với lã suất 5% trên 1 năm, trong khi lạm phát là 6% đi thì mỗi năm bạn sẽ mất 1% giá trị. Sau 10 năm, khoản tiền đó sẽ chỉ còn giá trị tương đương với khoảng 600 triệu đến 700 triệu so với thời điểm ban đầu. Bạn không mất tiền nhưng bạn sẽ nghèo đi mà bạn không biết. Và đó chính là cái bi kịch lớn nhất của tầng lớp trung lưu. Họ nghĩ rằng mình an toàn nhưng thực ra chỉ đang đứng yên trên một con tàu đang chìm từ từ.

Giới tài phiệt không giữ tiền, họ giữ hệ thống vận hành tiền. Bạn đã bao giờ tự hỏi rằng vì sao mà người giàu càng giàu hơn? Còn bạn thì dù vẫn cày như trâu, không nghỉ ngày nào, kể cả thứ bảy, chủ nhật, thậm chí cày xuyên cả lễ để ăn cái lương x2 x3 không? Câu trả lời nằm ở bản chất vận hành tiền, thứ mà giới tinh hoa nắm rất rõ. Còn người bình thường thì không được dạy. Người giàu thì họ không cố giữ tiền trong két, không gửi ngân hàng để nhận vài phần trăm lãi mà họ đưa tiền đi khắp nơi nhưng theo một cách có kiểm soát.

Giả dụ họ đưa vào bất động sản cho thuê để tạo dòng tiền hàng tháng và tăng giá trị theo thời gian. hoặc là họ đưa tiền vào cổ phiếu không chỉ để nhận cổ tức mà còn giúp tăng giá trị vốn hóa và quyền lực của cổ đông. Có thể họ cũng đưa vào quỹ đầu tư, công nghệ, công ty khởi nghiệp không phải để gỡ vốn mà để mua quyền ảnh hưởng và định hình tương lai. Warren Buffet, huyền thoại đầu tư đương đại, chưa bao giờ để quá nhiều tiền mặt trong tài khoản cá nhân. Tài sản của ông ta phần lớn nằm trong cổ phần của Berkshire Hathaway, một cỗ máy vận hành dòng tiền với hơn 100 công ty con. Buffet hiểu rõ một điều rằng tiền nó chỉ có ý nghĩa khi nó sinh sôi, còn tiền nằm yên nó chỉ là tờ giấy không sinh lời.

Tền không thực sự là của bạn, bạn chỉ được ủy quyền sử dụng nó. Về mặt pháp lý thì tiền là sản phẩm được nhà nước phát hành. Nó không có giá trị nội tại. Nó chỉ có giá trị vì người khác đồng ý chấp nhận để trao đổi hàng hóa dịch vụ với bạn. Vậy thì bạn thực sự có quyền gì? Không phải quyền sở hữu tuyệt đối mà là quyền được sử dụng dòng tiền đó trước khi nó chuyển sang tay của người khác.

Khi bạn hiểu rằng tiền là dòng chảy thì bạn sẽ ngừng cố tích trữ nó mà sẽ tìm cách điều hướng nó, kiểm soát tốc độ, chọn đúng ống dẫn và phân bổ dòng chảy sao cho nó luôn mang về giá trị. Giống như một kỹ sư thủy lợi sẽ không cố giữ nước cho một cái xô mà ông ta sẽ xây đập, xây kênh, xây hổ chứa để tận dụng từng dòng chảy. Người giàu chính là kỹ sư của dòng tiền. Họ không giữ tiền, họ kiểm soát nơi nó chảy qua.

Đòn bảy tài chính, là cách mà giới tài phiệt làm giàu không cần nhiều tiền mặt. Một trong những bí quyết quan trọng nhất của giới tài phiệt là họ không dùng tiền của chính mình. Họ dùng đòn bảy, tức là sử dụng tiền vay, tiền của các nhà đầu tư, tiền của thị trường để mở rộng quy mô tài sản. Bạn sẽ thấy các vị tỷ phú thế giới có thể sở hữu các tập đoàn trị giá tỷ đô. Thế nhưng thực tế thì họ chỉ nắm giữ có 5 đến 10%. Phần còn lại là do các nhà đầu tư, các quỹ tài chính nắm giữ. Tuy nhiên, chính quyền kiểm soát dòng tiền và chiến lược khiến họ thực chất lại kiểm soát toàn bộ hệ thống. Elon Musk giờ đây chỉ sở hữu khoảng 13% cổ phần của Tesla nhưng chính ông lại là người định đoạt mọi quyết sách lớn và giá trị tài sản của ông ta tăng từ cổ phiếu Tesla chứ không phải là vì ông ta có nhiều tiền mặt. Và đây là điểm then chốt. Tiền mặt không phải là sức mạnh. Kiểm soát tài sản sinh dòng tiền mới là quyền lực thực sự. Tư duy giữ tiền khiến bạn đứng yên. Tư duy vận hành tiền sẽ đưa bạn đi xa.

Một người nghèo khi có 100 triệu, đầu tiên anh ta sẽ nghĩ rằng mình cần phải giữ đống tiền này thật kỹ. Còn một tay giàu có khi có 100 triệu đầu tiên thì sẽ nghĩ rằng mình có thể tạo ra bao nhiêu dòng tiền từ số vốn này. Và sự khác biệt tư duy này sẽ tạo ra kết quả khác nhau hàng trăm lần chỉ sau có vài năm. Tiết kiệm chỉ có nghĩa khi nó là bước đệm để đầu tư. Ở đây không phủ nhận vai trò của tiết kiệm. Tiết kiệm rất quan trọng nhưng chỉ khi nó là công cụ để tích lũy vốn ban đầu cho một hệ thống tài chính cá nhân bền vững. Nếu tiết kiệm chỉ là để cất giữ thì bạn đang làm một điều giống như một nông dân giữ lúa trong kho mà không gieo hạt vậy. Cuối cùng thì lúa sẽ mọt, còn đất thì bỏ hoàng.

Tóm lại thì tiết kiệm nó không phải là chiến lược nó chỉ là một công cụ để chuyển tiếp. Hãy ngừng nghĩ về tiền như tài sản. Hãy nhìn nó như một thứ năng lượng đang được vận hành. Tiền về bản chất không mang tính tốt, xấu. Nó chỉ là một loại nguồn lực. Bạn vận hành đúng thì nó sẽ sinh ra của cải hệ thống, sinh ra tự do. Bạn vận hành sai thì nó sẽ bào mòn bạn từng ngày. Giới tài phiệt họ không giữ tiền, họ thiết kế hệ thống để dòng tiền chảy qua họ. Họ không tiết kiệm để bảo vệ mình khỏi nghèo đói. Họ dùng dòng tiền để tránh lệ thuộc vào sức lao động. Họ không xem tiền là cái đích mà là phương tiện để mua thời gian, mua tự do và mua sức ảnh hưởng.

Tiền chỉ thực sự sống khi nó trải qua tài sản, cổ phần, bất động sản vân vân. Đây là một điều mà người giàu đã ngầm hiểu từ rất lâu rồi. Con người nghèo hoặc là tần lớp trung lưu đang loay hoay giữa kiếm sống và tích cóp lại thường bỏ qua. Nếu bạn từng nghĩ rằng giữ được tiền là sống an toàn thì bạn đang ở nhầm vị trí trong trò chơi kinh tế hiện đại rồi. Vì trong thế giới vận hành bởi dòng chảy của niềm tin và những loại tài sản vô hình thì tiền mặt trong ví của bạn nó không phải là quyền lực, nó chỉ là khoảnh khắc cuối cùng. trước khi nó bị mất giá. Tiền chết trong két và sống trong tài sản. Tiền nó chỉ có ý nghĩa khi nó sinh sôi. Nếu bạn để tiền trong két thì bạn chỉ đông cứng nó. Và trong một nền kinh tế có lạm phát thì mỗi một đồng tiền bạn cất giữ lại đang mất giá trị từng giây. Trong khi đó, nếu bạn luân chuyển tiền vào một loại tài sản sinh lời thì dù là bất động sản, cổ phần, trái phiếu hay mô hình kinh doanh thì tiền đó nó không những được bảo toàn mà còn sinh ra thêm dòng tiền mới. Tất nhiên là khi bạn đầu tư đúng.

Giả sử bạn có 2 tỷ, nếu bạn gửi ngân hàng với lã suất 5% thì mỗi năm bạn nhận được 100 triệu. Trừ thuế, trừ trượt giá, thực chất bạn đang mất dần sức mua. Thế nhưng nếu bạn dùng 2 tỷ để mua một căn hộ cho thuê với dòng tiền dòng là 10 triệu một tháng, tương đương với khoảng 6% năm, đồng thời cái tài sản bạn đang có cũng tăng giá từ 5 tới 7% thì tổng lợi nhuận đạt được là từ 11 đến 13%. Tức là tiền của bạn đang chảy và đang sinh sôi. Và đây chính là sự khác biệt giữa tích lũy và vận hành.

Một startup công nghệ có thể IPO với định giá 2 tỷ đô la. Trong khi tài sản hữu hình của họ chỉ có vài chục triệu đô. Lý do là vì họ sở hữu những thứ tài sản vô hình như người dùng, hệ thống, mô hình, thuật toán và quan trọng nhất là niềm tin của nhà đầu tư. Vậy thì điều gì nên giá trị thật? Tiền không phải là vật lý mà là sự cộng hưởng niềm tin về tương lai của một hệ thống đang vận hành. Niềm tin - đồng tiền mạnh nhất thế giới. Đồng tiền mạnh nhất thế giới không phải là đô la Mỹ, vàng hay Bitcoin mà đó chính là niềm tin. Một câu hỏi tưởng trừng sáo rỗng này thực chất lại là linh hồn của toàn bộ thị trường tài chính đoàn cầu. Tại sao trái phiếu Mỹ có thể huy động hàng nghìn tỷ đô la trong khi Mỹ đang nợ tới hơn 30.000 tỷ là bởi vì thế giới vẫn tin vào khả năng trả nợ của Mỹ. Bitcoin - một loại tiền phi vật lý không được chính phủ nào hậu thuẫn, lại có thể đạt tổng vốn hóa là hơn 1000 tỷ đô la. Bởi vì đơn giản là hàng triệu người cùng tin rằng nó có giá trị.

Trong năm 2020, 2021, hàng loạt các doanh nghiệp công nghệ Mỹ như Tesla, Airbnb, Zoom được định giá cao ngút trời giữa lòng đại dịch. Họ thì không có nhiều tài sản hữu hình, không có lợi nhuận ngắn hạn. Thế nhưng các nhà đầu tư thì tin rằng họ chính là tương lai và thế là dòng tiền cứ đổ về tay họ. Niềm tin tạo ra giá trị. Người giàu thì xây dựng niềm tin rồi dùng chính niềm tin đó để vay, để tăng vốn hay để thâu tóm. Họ hiểu rằng thị trường không cần bạn chứng minh hiện tại, chỉ cần bạn chứng minh khả năng tạo dòng tiền trong tương lai mà thôi.

Giới tinh hoa không sở hữu mà họ kiểm soát. Bạn càng cố nắm giữ thì bạn lại càng dễ mất. Bạn càng học cách vận hành thì bạn càng tiến gần tới tự do. Trong thế giới tài chính hiện đại, sở hữu không đồng nghĩa với kiểm soát và thực tế thì càng cố sở hữu bạn lại càng lộ diện và càng dễ bị tổn thương. Căn nhà bạn đang ở nếu là nhà trả góp có thể bị ngân hàng siết nợ nếu bạn chậm đóng khi chu kỳ kinh tế đi vào giai đoạn suy thoái. Đất đai bạn thế chấp vay nợ để đầu tư vào công ty kinh doanh khủng hoảng tới ngân hàng hốt luôn.

Hầu hết thì những vị tỷ phú lớn như Jeff Bezos, Mark Zuckerberg hay Elon Musk đều không trực tiếp sở hữu doanh nghiệp theo các truyền thống. Họ nắm giữ cổ phần và có quyền biểu quyết đặc biệt, nắm quyền kiểm soát chiến lược. Thế nhưng phần lớn tài sản nằm trong tay các quỹ pháp nhân đa lớp để tối ưu hóa thuế và bảo vệ pháp lý. Người giàu không cầm tiền, họ cầm chìa khóa hệ thống đang sinh ra tiền. Từ giữ tiền, kích hoạt tiền đến kiểm soát hệ thống. Đây là ba cấp độ trong hành trình tài chính cá nhân và cũng là bức tranh phân tầng tài chính toàn cầu.

Ở cấp độ nghèo, tư duy chính của những người này là giữ tiền, công cụ trong tay họ là tiền mặt và gửi tiết kiệm. Ở cấp độ trung lưu, tư duy chính của tầng lớp này là kích hoạt dòng tiền. Công cụ mà họ sử dụng là bất động sản, cổ phiếu, vàng, Bitcoin hoặc kinh doanh đầu tư. Còn người giàu, tư duy của họ là kiểm soát tiền. Công cụ họ dùng là cổ phần doanh nghiệp, tập đoàn hoặc là cả một hệ sinh thái tạo ra tiền. Nếu bạn vẫn đang hỏi rằng liệu tôi nên tiết kiệm bao nhiêu thì bạn ở cấp một. Nếu bạn hỏi rằng tôi nên đầu tư vào đâu để tiền làm việc cho tôi thì bạn đang ở cấp hai. Nhưng nếu bạn bắt đầu hỏi rằng tôi nên thiết kế mô hình gì để dòng tiền chảy qua tôi thì bạn đang bước sang tư duy của giới tinh hoa.

Đến đây bạn đã định vị được mình đang ở cấp độ nào chưa? Nếu bạn thấy những phân tích trong bài viết này đáng để suy ngẫm, hãy chia sẻ cho những ai đang quan tâm đến tiền tệ, tài chính và tương lai tài sản của chính họ. Vì hiểu được cách dòng tiền vận hành chính là bước đầu tiên để tìm đường thoát nghèo.

More from this blog

I

I Len's blog

21 posts