Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

Chuẩn bị gì cho cuộc khủng hoảng khi đô la sụp đổ

Updated
26 min read
Chuẩn bị gì cho cuộc khủng hoảng khi đô la sụp đổ

Người ta thường nói muốn hiểu về tiền phải hiểu về chiến tranh. Bởi tiền chưa bao giờ là chuyện riêng của tài chính. Nó là vũ khí, là lá cờ, là sợi dây kiểm soát quyền lực toàn cầu và để bảo vệ đồng tiền bá chủ của mình. Đồng đô la Mỹ, Washington đã và đang không ngần ngại đốt cháy cả thế giới. Simon Hunt gọi tên thủ phạm thực sự đang gây ra cơn địa chấn toàn cầu này. Sự trỗi dậy của BRICS, nhóm các quốc gia mới nổi gồm Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi nay đã mở rộng thêm nhiều thành viên, hình thành một khối liên minh kinh tế, chính trị có khả năng thách thức trật tự phương Tây.

1. Từ tiền đến chiến tranh

Điều khiến giới tinh hoa Mỹ lo ngại không chỉ là tiềm lực kinh tế của BRICS mà là mục tiêu tái thiết một hệ thống thanh toán toàn cầu Phi đô la, nơi Mỹ không còn quyền phát hành tiền để tại trợ chiến tranh, viện trợ và thao túng thị trường. Washington không còn thời gian. Những vết rạn trong hệ thống cũ ngày một sâu, vì vậy họ buộc phải hành động. Và mục tiêu đầu tiên theo Huntchính là Iran. Không phải ngẫu nhiên Iran liên tục bị khiêu khích, bị cô lập và bị tấn công về quân sự lẫn truyền thông. Trong mắt Mỹ, Iran là mắt xích yếu nhất trong liên minh Trung - Nga - Iran. Đánh gục Iran làm suy yếu thế phòng thủ của cả khối BRICS là bước đầu tiên để phá vỡ liên kết phương Đông. Nhưng vấn đề là đòn đánh đó đã thất bại.

Simon Hunt tiết lộ trái với suy nghĩ của nhiều người, các cuộc tấn công của Israel và Mỹ đã không khiến Iran suy yếu mà ngược lại còn khiến toàn bộ xã hội Iran đoàn kết mạnh mẽ hơn dưới sự lãnh đạo của giới quân sự và giáo quyền. Mọi ý định kích động nội loạn đều phản tác dụng và điều đáng sợ hơn là Iran không hề đơn độc. Trong đợt xung đột gần đây, Trung Quốc đã âm thầm hỗ trợ kỹ thuật Radar và hậu cần cho Iran. Dấu hiệu cho thấy Liên Minh Á-Âu đang ngày càng gắn kết, sẵn sàng đương đầu trực tiếp với phương Tây nếu cần thiết. Không dừng lại ở Iran, Mỹ cùng với Israel và Ấn Độ còn bắt đầu để mắt tới Pakistan, một quốc gia có vũ khí hạt nhân, được xem là đồng minh bất ổn của Trung Quốc.

Sự kiện đặc biệt quan trọng mà Simon Hunt nhắc đến là trận không chiến giữa Ấn Độ và Pakistan. Trong đó, Pakistan với sự hỗ trợ của chiến đấu cơ Trung Quốc, Radar Trung Quốc và phi công được đào tạo tại Trung Quốc đã bắn hạ tới sáu chiến đấu cơ Rafale của Pháp do Ấn Độ vận hạnh. Đây không chỉ là một cuộc đấu sức mà là màn thử nghiệm công nghệ quân sự gián tiếp giữa hai khối NATO và Liên Minh Á-Âu. Kết quả phương Tây thua đau và từ đó Pakistan bị liệt vào danh sách cần vô hiệu hóa càng sớm càng tốt. Simon Hunt cảnh báo một kế hoạch tấn công đồng thời Iran, Pakistan đang được chuẩn bị với sự tham gia của Israel Ấn Độ và hậu thuẫn từ Mỹ. Nếu điều đó xảy ra, thế giới sẽ chính thức bước vào một giai đoạn chiến tranh nóng, nơi xung đột vũ trang không còn nằm trong các cuộc chiến ủy nhiệm nữa, mà là sự đối đầu trực diện giữa các siêu cường.

Mục tiêu cuối cùng không chỉ là kiểm soát địa lý mà là tiêu diệt tiềm năng của một trật tự tài chính thay thế đang manh nha hình thành. Hãy nhớ, Washington không bao giờ để mất quyền lực một cách nhẹ nhàng. Khi đồng đô la bị đe dọa thì chiến tranh luôn là phương án được ưu tiên. Điều đó đã từng xảy ra trong quá khứ từ chiến tranh vùng vịnh, chiến tranh Iraq cho đến chiến tranh Libya, nơi mà tất cả những kẻ từng dám mơ tưởng giao dịch dầu mỏ bằng đồng tiền khác đều bị tiêu diệt.

Ngày nay, câu chuyện lặp lại chỉ khác là đối thủ lần này mạnh hơn, đoàn kết hơn và sẵn sàng hơn. Cuộc chơi không còn là giữa những nước nhỏ và Mỹ. Đây là ván cờ giữa các khối quyền lực. Và khi các khối quyền lực va chạm, cái giá phải trả là sự bất ổn toàn cầu. Bạn có thể nghĩ, tôi đâu liên quan gì tới Iran, Pakistan hay đồng đô la. Nhưng đó chính là cái bẫy. Vì khi chiến tranh bùng nổ, không chỉ có bom rơi đạn nổ mà là giá cả tăng vọt, lạm phát phi mã, thị trường tài chính sụp đổ, tiền trong tài khoản của bạn bay hơi chỉ sau một đêm. Và lúc đó bạn sẽ hiểu rằng mọi cuộc chiến tranh cuối cùng đều là chiến tranh tiền tệ và bạn dù là một người dân bình thường cũng đang là một phần trong cuộc chiến đó.

Vấn đề là bạn chọn chuẩn bị để sinh tồn hay tiếp tục tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.

2. Chiến tranh Ukraina bình phong cho âm mưu dã man

Nếu chiến sự ở Trung Đông là màn dạo đầu để khuấy động hỗn loạn thì Ukraina chính là chiến trường quyết định số phận của trật tự toàn cậu. Nơi đây không chỉ là cuộc xung đột giữa Nga và một quốc gia láng giềng mà là ván cờ sống còn giữa phương Tây và phương Đông. Nơi từng viên đạn, từng tấc đất đều chứa đựng mưu đồ sâu xa vượt xa biên giới địa lý. Chiến tranh Ukraina không phải ngẫu nhiên. Đó là một phần trong kế hoạch được hoạch định từ hơn 30 năm trước. Kể từ sau chiến tranh lạnh, giới tinh hoa Mỹ đã nuôi tham vọng biến Nga thành một quốc gia bị chia cắt, bị kiểm soát và bị rút cạn tài nguyên. Mục tiêu không thay đổi, xé nhỏ nước Nga thành nhiều vùng tự trị, dễ thao túng như những con cờ.

Vì sao? Vì Nga sở hữu trữ lượng dầu khí, khoáng sản và đất canh tác khổng lồ, thứ mà mọi nền kinh tế lớn đều thèm khát. Ukraina chính là bàn đạp để hiện thực hóa giấc mơ ấy. Ngay từ đầu, phương Tây đã âm thầm hỗ trợ các cuộc đảo chính tại Ukraina dàn dựng cái gọi là cách mạng Maidan năm 2014. Họ biến Ukraina thành một tiền đồn quân sự, dồn NATO đến sát biên giới Nga. Đối với Mátxcơva, đó là hành động khiêu khích tối cao, là lằn ranh đỏ buộc phải đáp trả. Nhưng thay vì chiến tranh toàn diện, Nga khi ấy vẫn giữ thái độ kiềm chế chiến lược. Phải đến năm 2022 khi phương Tây bắt đầu vũ trang Ukraina quy mô lớn, Putin mới quyết định cởi găng tay.

Tuy nhiên, theo Simon Hunt, những gì xảy ra chỉ là khúc dạo đầu. Trong giai đoạn tới, Nga không còn muốn bảo vệ Donbas hay giữ vùng đệm ở phía đông Ukraina. Mục tiêu hiện tại của Putin là kiểm soát toàn bộ Ukraina từ Donetsk, Khakov đến cả Odessa và Kiev. Vì sao? Vì theo giới chiến lược quân sự Nga, chỉ khi kiểm soát toàn bộ lãnh thổ này, Mátxcơva mới có đủ không gian để ngăn chặn các cuộc tấn công bằng tên lửa hạt nhân từ NATO. Một hàng rào sinh tử đang được dựng lên. Điều nguy hiểm là phương Tây không muốn hòa bình.

Simon Hun tiết lộ ba quốc gia dẫn đầu EU, Anh, Pháp, Đức đang cân nhắc đưa quân trực tiếp vào Ukraina vào cuối mùa hè năm nay. Mục tiêu cứu Kiev chỉ là cái cớ, mục đích thực sự là để duy trì cuộc chiến tiêu hao, kéo dài sự bào mòn nước Nga và giữ thế chủ động trên bàn đàm phán. Sự hiện diện quân sự của các cường quốc NATO sẽ khiến xung đột vượt ra khỏi khuôn khổ chiến tranh ủy nhiệm, tiến thẳng vào vùng nguy hiểm của thế chiến tiềm ẩn. Và khi một thành viên NATO bị thương vong, điều gì xảy ra? Điều năm của hiệp ước NATO sẽ buộc toàn bộ khối liên minh phải can thiệp. Lúc ấy chiến tranh không còn là điều kiện giả định nữa mà là hiện thực sống động với hậu quả không thể đảo ngược.

Trong khi đó Mỹ với tư cách là nhà điều phối từ xa đang âm thầm tiếp tế vũ khí tầm xa, tên lửa dẫn đường và cả các hệ thống radar tối tân cho Ukraina. Simon Hunt cho biết Nga đã phát hiện và tiêu diệt một số kho chứa loại tên lửa có khả năng mang đầu đạn hạt nhân chiến thuật. Điều này cho thấy một cuộc chiến hủy diệt quy mô lớn đã cận kể.

Tại sao phương Tây quyết tử với Ukraina đến vậy? Câu trả lời rất đơn giản. Vì Ukraina là con bài cuối trong nỗ lực kiềm chế Nga. Nếu mất Ukraina, phương Tây không chỉ mất một đồng minh mà mất cả ảnh hưởng tại Đông Âu, mất quyền kiểm soát khí đốt châu Âu và quan trọng hơn cả mất quyền định đoạt tương lai của châu lục này. Nga khi đó sẽ vươn mình trở lại như một siêu cường thực thụ, không thể bị cô lập, không thể bị bẻ gãy. Và đó là điều Washington không bao giờ chấp nhận.

Simon Hunt cảnh báo trước cuối năm 2025, xung đột tại Ukraina sẽ leo thang vượt tầm kiểm soát. Khi đó lạm phát năng lượng sẽ bùng nổ, giá khí đốt tại châu Âu sẽ trở lại mức cao kỷ lục. Tình trạng khan hiếm lúa mì, phân bón và nguyên liệu công nghiệp sẽ khiến chuỗi cung ứng toàn cầu tê liệt. Còn thị trường tài chính sẽ hoảng loạn như những gì từng xảy ra năm 2008 nhưng lần này sâu rộng và kéo dài hơn gấp nhiều lần. Điều trớ trêu là trong khi cả thế giới hướng mắt về Israel, Gaza, Iran hay Đài Loan thì chiến trường Ukraina mới là nơi quyết định hình dạng thế giới tương lai.

Nếu phương Tây thắng, đồng đô la giữ vững ngôi vương, các tổ chức tài chính như IMF, World Bank tiếp tục nắm quyền sinh sát. Nếu Nga thắng hay chí ít đạt được thỏa thuận hòa bình theo điều kiện của mình, một trật tự tài chính đa cực sẽ thành hình. Nơi đồng đô la không còn là chúa tể tiền tệ và Mỹ không còn quyền in tiền để chi phối thế giới. Tóm lại, Ukraina là bình phong cho một cuộc chiến giành quyền lực toàn cầu. Đó là cuộc chiến giành lấy quyền quyết định luật chơi tài chính. Và dù bạn ở đâu, làm gì, sống bằng nghề gì thì số phận tài chính của bạn cũng đang bị ảnh hưởng trực tiếp bởi từng viên đạn nổ ra tại Kiev hay Khakov.

Vấn đề là bạn có đang chuẩn bị để ứng phó với những gì sắp tới? hay vẫn còn mơ màng tin vào giải pháp ngoại giao. Trong một thế giới mà kẻ mạnh đang xé nát mọi thỏa thuận thì sống sót đã là một dạng chiến thắng.

3. Tài chính phương tây, cây đã mục chỉ chờ gió đổ

Trong mọi cuộc chiến tranh, dù mang danh nghĩa chính trị hay tôn giáo, thứ bị phá hủy đầu tiên luôn là hệ thống tài chính. Khi súng bắt đầu nổ, thị trường sẽ là nơi đổ máu đầu tiên, không phải của binh lính mà là của nhà đầu tư, của doanh nghiệp và của dân thường. Nhưng điều đáng sợ là hệ thống tài chính phương Tây đứng đầu là Mỹ đang mục rỗng từ bên trong ngay cả khi chưa có viên đạn nào được bắn ra. Simon Hunt đã đưa ra một dữ liệu khiến người nghe phải lạnh gáy. Năm 2000, nước Mỹ chỉ cần 0,64 đô la Mỹ tín dụng để tạo ra một đô la Mỹ tăng trưởng GDP. Nhưng đến năm 2023, con số này đã nhảy vọt lên 3,64 đô la Mỹ. Điều đó có nghĩa là cứ mỗi đồng GDP tạo ra, nước Mỹ phải bơm vào gần bốn đồng nợ. Một mô hình kinh tế lệ thuộc hoàn toàn vào vay mượn, vào in tiền, vào ảo giác thanh khoản. Và điều đáng nói nhất là nó hoàn toàn không bền vững. Nền kinh tế Mỹ không còn vận hành dựa trên năng suất mà dựa vào chi tiêu giả tạo. Họ tiêu trước kiếm sau. Họ sống bằng việc bán trái phiếu cho cả thế giới, trong đó có chính kẻ thù của họ như Trung Quốc. Để rồi dùng chính dòng tiền đó tài trợ chiến tranh, trợ cấp an sinh, bơm cứu thị trường. Đây không phải là nền kinh tế, đây là một sòng bạc toàn cầu.

Simon Hunt cảnh báo giai đoạn cuối năm 2025 đến 2026 sẽ đánh dấu bước chuyển từ tăng trưởng trì trệ sang siêu lạm phát. Ông dự báo một kịch bản Stackflation tức nền kinh tế rơi vào tăng trưởng thấp khoảng 2% nhưng lạm phát duy trì ở mức 4 đến 6%. Điều này tạo ra một gọng kìm chết chóc tăng trưởng không đủ để tạo việc làm hay cải thiện thu nhập nhưng giá cả thì tiếp tục leo thang làm nghèo mọi tầng lớp. Kịch bản này không phải là giả định, nó đang xảy ra. Và điều khủng khiếp nhất là mọi chính sách ứng phó hiện nay chỉ làm vấn đề thêm trầm trọng.

Khi lạm phát bắt đầu tăng, ngân hàng Trung ương, đặc biệt là Cục Dự trữ liên bang Mỹ FED buộc phải tăng lãi suất. Nhưng tăng lãi suất quá nhanh sẽ bóp nghẹt hệ thống tín dụng, làm vỡ các thị trường tài sản như bất động sản, cổ phiếu, trái phiếu. Trái lại, nếu không tăng lãi suất, lạm phát sẽ vượt kiểm soát, niềm tin vào đồng đô la sẽ sụp đổ. Đây là thế tiến thoái lưỡng nan của FED. Và theo Simon Hunt, đây là vòng luẩn quẩn không có lối thoát. Ông đặc biệt nhấn mạnh đến vai trò của trái phiếu dài hạn, cụ thể là trái phiếu chính phủ Mỹ kỳ hạn 10 năm. Đây là chỉ báo cho niềm tin dài hạn vào nền kinh tế Mỹ. Hunt dự đoán lãi suất trái phiếu này có thể đạt đỉnh trong năm 2025, sau đó giảm tạm thời xuống khoảng 3% vào giữa năm 2026 như một cái bẫy để đánh lừa thị trường. Nhưng sau đó sẽ là chuỗi leo thang không thể kiểm soát với đỉnh điểm là lãi suất hai chữ số vào cuối 2027. Và khi điều đó xảy ra, toàn bộ hệ thống nợ sẽ sụp đổ.

Hãy tưởng tượng các khoản vay thế chấp nhà, doanh nghiệp, trái phiếu doanh nghiệp, nợ sinh viên, tất cả đều phải trả lãi suất hơn 10% một năm với tổng nợ công Mỹ vượt 34.000 tỷ đô la. Riêng chi phí trả lãi đã có thể ăn sạch ngân sách Liên bang. Ngay cả những quốc gia giàu có như Nhật, Đức, Anh cũng sẽ không thể trụ vững. Một hiệu ứng domino nợ công sẽ lan khắp toàn cầu, kéo theo sự sụp đổ hàng loạt của ngân hàng, quỹ đầu tư, thậm chí cả các quốc gia đang phát triển. Simon Hunt gọi đó là cơn đại địa trấn tài chính toàn cầu và ông nhấn mạnh cơn khủng hoảng này sẽ không giống 2008, nó lớn hơn, lan rộng hơn và không còn ngân hàng trung ương nào đủ sức giải cứu. Vì sao? Vì tất cả các đạn dược đã được dùng hết trong các gói QE-Nới lỏng định lượng suốt 15 năm qua.

Họ đã in quá nhiều tiền và giờ đây, mọi phương án kích cầu đều trở thành con dao hai lưỡi. Tồi tệ hơn nữa là niềm tin đang cạn kiện, niềm tin vào đồng đô la, niềm tin vào hệ thống ngân hàng, niềm tin vào các chính phủ giỏi in tiền nhưng dốt quản trị. Simon Hunt trích dẫn một báo cáo nội bộ của FED Boston cảnh báo mối nguy từ việc hệ thống ngân hàng Mỹ quá phụ thuộc vào các quỹ tín dụng tư nhân nơi dòng vốn được cho vay mà không có kiểm soát từ ngân hàng trung ương. Khi kinh tế suy thoái, toàn bộ hệ thống này có thể trở thành mồi lửa thiêu rụi cả thị trường tín dụng. Và điều đáng nói nhất, chính giới tinh hoa tài chính cũng bắt đầu hoài nghi khả năng kiểm soát cuộc chơi của chính họ.

Những tranh cãi giữa Donald Trump và Jerome Powell không chỉ là mâu thuẫn cá nhân mà là dấu hiệu cho thấy nội bộ Mỹ đang phân hóa sâu sắc về hướng đi sắp tới. Trump muốn kiểm soát FED để dễ dàng thao túng lãi suất, kích hoạt một chu kỳ kích cầu bằng mọi giá. Nhưng nếu FED ngoan ngoãn làm theo, lạm phát sẽ bùng nổ. Nếu chống lại, hệ thống ngân hàng có thể sụp đổ vì không chịu nổi lãi suất cao. Tóm lại, hệ thống tài chính phương Tây giống như một thân cây đã bị mọt ăn rỗng ruột. Bề ngoài vẫn xanh tốt, vẫn tăng trưởng, vẫn lãi suất, vẫn thị trường chứng khoán nhưng bên trong là hàng nghìn tỷ đô la Mỹ nợ xấu, những hợp đồng phái sinh rủi ro, những quỹ đầu tư vay đòn bảy và những chính phủ chi sai như thể không bao giờ phải trả giá.

Simon Hunt nói rõ cơn dông đang đến và cơn dông đó không mang tên chiến tranh mà mang tên mất kiểm soát tài chính. Người giàu thực sự đang rút khỏi thị trường tài sản tài chính. Họ rút khỏi chứng khoán, trái phiếu, bất động sản đô thị. Họ mua vàng, họ gom thực phẩm, họ chuyển tài sản ra khỏi hệ thống ngân hàng. Họ không chờ đợi chính phủ giải cứu, họ đang tự cứu mình. Còn bạn thì sao? Nếu bạn vẫn tin rằng gửi tiền ngân hàng, đầu tư chỉ số hay giữ đô la là an toàn thì có thể bạn đang đứng ngay giữa một tòa nhà đang cháy và vẫn chưa ngửi thấy mùi khói. Hệ thống đã mục và chỉ còn chờ một cơn gió từ Trung Đông, từ Ukraina hay từ chính phố Wall là đủ để tất cả sụp đổ trong một đêm.

4. Trung - Nga, bàn cờ đại pháp chống lại đế chế tài chính

Trong khi phương Tây đang mắc kẹt trong cái bẫy nợ và ảo tưởng tăng trưởng thì ở phía bên kia bán cầu, một kế hoạch phản công âm thầm đã được chuẩn bị suốt hàng thập kỷ. Nếu Mỹ sử dụng đồng đô la như một vũ khí toàn cầu thì Nga và Trung Quốc, hai trụ cột của liên minh Á Âu đang tạo ra một bộ công cụ phản đòn toàn diện để phá vỡ trật tự tài chính hiện tại. Và theo Simon Hunt, họ không cần chiến thắng trong một cuộc chiến tranh, chỉ cần làm cho thế giới mất niềm tin vào đồng đô la là đủ.

Từ lâu cả Nga và Trung Quốc đều hiểu rằng muốn thoát khỏi sự thống trị của Mỹ phải đánh vào gốc rễ hệ thống tài chính toàn cầu. Bởi vì sức mạnh thực sự của Mỹ không nằm ở quân sự mà ở khả năng phát hành tiền không giới hạn và ép buộc cả thế giới sử dụng nó. IMF, World Bank, Swift. Tất cả đều là công cụ của một hệ thống kiểm soát được vận hành tinh vi và hiệu quả suốt gần một thế kỷ. Và thế giới đã chấp nhận hệ thống ấy cho đến khi Mỹ lạm dụng nó. Khi Nga bị loại khỏi hệ thống Swift, khi tài sản quốc gia bị đóng băng chỉ qua một dòng lệnh, khi các quốc gia như Venezuela, Iran, Syria bị phong tỏa kinh tế thì nhiều nước khác bắt đầu hiểu ra bất cứ ai chống lại Mỹ đều có thể bị nghèo hóa tức thời thông qua hệ thống tài chính. Và đó chính là lúc các nước BRICS bắt đầu đẩy nhanh chiến lược thoát khỏi đồng đô la.

Simon Hunt nhấn mạnh, Trung - Nga không tấn công trực diện vào Mỹ, họ không cần, họ chỉ cần xây dựng một hệ thống thay thế, một hệ thống thanh toán phi đô la nơi các giao dịch năng lượng, lương thực kim loại quý được định giá bằng đồng nội tệ, vàng hoặc một đơn vị tiền tệ mới do Bricks phát hành. Và hiện tại họ đã đạt được bước tiến quan trọng. Trung Quốc và Nga đã ký hàng loạt thỏa thuận thương mại song phương, sử dụng nhân dân tệ và RUB thay vì đô la. Các quốc gia Trung Á, Châu Phi và Nam Mỹ, nơi vốn phụ thuộc vào viện trợ phương Tây bắt đầu chuyển hướng hợp tác với Trung Quốc.

Dự án một vành đài, một con đường không chỉ là hạ tầng, đó là bản đồ chiến lược cho một trật tự kinh tế mới. Một Swift song song mang tên CIPS do Trung Quốc điều hành đã được triển khai, kết nối hàng trăm ngân hàng khắp châu Á, Châu Phi và Đông Âu. Cùng lúc, các ngân hàng trung ương ở BRICS đang tích trữ vàng một cách kỷ lục. Động thái cho thấy một sự chuẩn bị để quay về bản vị vàng, thứ mà Mỹ đã từ bỏ từ năm 1971. Và điều đáng sợ nhất là thế giới bắt đầu đồng tình. Các quốc gia từng là đồng minh truyền thống của Mỹ như Ả Rập, Saudi, Brazil, Ai Cập cũng đang xin gia nhập BRICS. Tín hiệu rõ ràng. Họ không còn tin vào đồng đô la.

Simon Hunt gọi đây là chiến lược ngầm đảo chính tài chính toàn cầu. Không cần bắn một viên đạn nào, chỉ cần làm cho đồng đô la trở nên không còn cần thiết. Khi niềm tin mất đi, tiền mất giá và khi tiền mất giá, đế chế sụp đổ. Một kịch bản thực tế mà Hunt đưa ra là nếu đến năm 2027, các quốc gia BRICS có thể triển khai một đơn vị tiền tệ chung được bảo chứng bằng vàng, tài nguyên và các đồng tiền nội tệ ổn định thì vai trò dự trữ toàn cầu của đồng đô la sẽ bị đe dọa nghiêm trọng. Mỹ khi đó không thể tiếp tục in tiền tài trợ cho thâm hụt, không thể đe dọa các quốc gia khác bằng các lệnh trừng phạt tài chính và không còn quyền lực để duy trì hàng trăm căn cứ quân sự toàn cầu. Tệ hơn nữa, nếu đồng đô la mất vai trò dự trữ, hàng nghìn tỷ đô la Mỹ sẽ bị bán tháo khỏi trái phiếu chính phủ Mỹ. Lãi suất tăng vọt, đồng nội tệ mất giá, thị trường tài chính rơi vào hoảng loạn và nền kinh tế Mỹ sẽ phải trả giá bằng chính sự sụp đổ của nó.

Điều trớ trêu là mọi nỗ lực kiềm chế Nga và Trung Quốc bằng chiến tranh, cấm vận, trừng phạt đang vô tình đẩy nhanh quá trình này. Càng bị cô lập, họ càng chủ động. Càng bị tấn công, họ càng chuẩn bị kỹ hơn. Càng bị ép, họ càng tìm được đồng minh mới. Simon Hunt cảnh báo cái chết của đồng đô la sẽ không đến bằng một cú sụp đổ đột ngột mà bằng nghìn nhát dao chậm rãi nhưng chắc chắn. Và đến một lúc nào đó, khi niềm tin cạn kiệt, đồng tiền ấy sẽ không còn là quyền lực mà chỉ còn là giấy in.

Vậy bạn nghĩ sao? Bạn có còn tin vào hệ thống tài chính hiện tại? Bạn có còn đặt cược tương lai mình vào các tài sản định giá bằng đô la Mỹ? Trong khi người giàu đang âm thầm chuyển sang vàng, bất động sản thực, đất nông nghiệp và các tài sản sinh tồn, bạn có đang đứng yên và hy vọng phép màu sẽ xảy ra. Cuộc chiến tài chính lớn nhất thế kỷ đã bắt đầu rồi.

5. Chuẩn bị cho khủng hoảng và chiến tranh

Vàng, lương thực, kỹ năng sinh tồn. Trong một thế giới ngày càng lệ thuộc vào những con số ảo trên màn hình điện thoại, có lẽ chúng ta đã quên mất rằng sống là phải ăn, là phải có nơi trú ngụ, là phải giữ được thân thể khỏe mạnh và tinh thần tỉnh táo. Khi các cuộc khủng hoảng kinh tế ngày càng đến dồn dập, khi giá cả tăng vọt không kịp thở, khi hệ thống tài chính toàn cầu đang nứt toác từng mạng thì câu hỏi đơn giản nhất lại trở thành câu hỏi sinh tử. Nếu mọi thứ sụp đổ, bạn còn lại gì trong tay?

Simon Hunt, người đã nhiều lần tiên đoán chính xác các biến động vĩ mô toàn cầu, không khuyên bạn mua chứng khoán, không kêu gọi bạn đầu tư dài hạn, càng không rót mật vào tai bằng những viễn cảnh phục hồi thần kỳ. Ngược lại, ông nói một điều nghe có vẻ quê mùa nhưng lại đáng sợ một cách logic. Hãy chuẩn bị vàng, lương thực và kỹ năng sinh tồn. Với người Việt Nam, lời khuyên này chưa bao giờ cấp bách đến thế. Chúng ta đang sống giữa thời kỳ mà cả thế giới đang dịch chuyển từ một hệ thống tài chính in tiền vô tội vạ sang thời kỳ siêu lạm phát VND yếu đi trước USD, giá điện xăng lương thực đều leo thang từng quý còn tài sản thì không còn dễ tăng giá như những năm bơm tiền hậu Covid.

Trong bối cảnh đó giữ tiền mặt là sai lầm gửi ngân hàng là chờ bị ăn mòn đầu tư tài chính thiếu hiểu biết là tự sát. Vậy nên làm gì?

Vàng vật chất, thứ tài sản không ai kiểm soát được, không tin tặc nào đánh cắp được, không thể đóng băng như tài khoản ngân hàng. Người Việt xưa đã có thói quen cất vàng dưới gối, trong tủ, trong két, nay thói quen đó bỗng trở nên hợp thời hơn bao giờ hết. Nhưng hãy nhớ, không phải mọi loại vàng đều đáng giữ. Nếu bạn muốn phòng khủng hoảng, hãy ưu tiên vàng miếng, vàng trơn, vàng có tính thanh khoản cao như SJC, DOGI, PNG, dạng chuẩn quốc tế. Không nên đổ tiền vào vàng trang sức, vàng tài khoản hay các sản phẩm phái sinh theo giá vàng. Bởi vì khi hệ thống tài chính sụp đổ, bạn không cần tài khoản đẹp. Bạn cần thỏi vàng thật để đổi lấy gạo, xăng, thuốc men, những thứ thật sự cứu sống gia đình bạn.

Tiếp theo là lương thực. Với dân thành thị, đây là lời khuyên nghe rất lạ tai. Nhưng hãy thử hình dung, nếu giá xăng tăng vọt vì chiến tranh Trung Đông, nếu chuỗi cung ứng đứt gãy vì xung đột Đài Loan, liệu siêu thị còn hàng để bạn mua? Nếu ATM ngừng hoạt động vì ngân hàng bị tin tặc tấn công, liệu bạn có đủ đồ khô dự trữ cho hai tuần chưa nói đến 2 tháng? Simon Hunt khuyến nghị:

Mỗi gia đình nên tích trữ thực phẩm khô đủ dùng ít nhất 4 đến 8 tuần. Gạo, mì gói, dầu ăn, cá hộp, đậu nành, sữa bột, nước sạch, muối, đường. Những thứ rẻ tiền hôm nay có thể trở thành vàng ròng ngày mai.

Đừng chờ đến khi giá tăng rồi mới hối hận. Ở Việt Nam, chúng ta may mắn có khí hậu thuận lợi và văn hóa nông nghiệp lâu đời. Hãy tận dụng điều đó. Nếu có sân vườn, hãy trồng rau sạch, nuôi cá, nuôi gà. Nếu sống ở chung cư, hãy tận dụng ban công để trồng rau mẩm, rau gia vị, đậu giá. Những hành động nhỏ hôm nay có thể tạo ra sự sống còn vào năm sau. Hãy nhớ, người nông dân thời khủng hoảng là người giàu nhất. Và điều cuối cùng nhưng quan trọng không kém chính là kỹ năng sinh tồn và tư duy tự chủ. Đừng lệ thuộc vào lương tháng, vào công ty, vào chính sách nhà nước. Hãy học cách kiếm tiền ngoài giờ. Từ bán hàng online, chạy dịch vụ nhỏ, làm nội dung số, đến học kỹ năng thủ công, nấu ăn, sửa chữa. Càng nhiều kỹ năng càng ít sợ hãi. Vì khủng hoảng không lấy đi trí tuệ của bạn, chỉ lấy đi những gì bạn không kiểm soát.

Cắt giảm chi tiêu phù phiếm. Tạm hoãn mua xe mới, điện thoại mới, quần áo hiệu. Đừng đi theo lối sống tiêu dùng của TikTok, YouTube, Instagram. Những gì bạn cần lúc này không phải là đẹp để người ta khen mà là vững để không bị cuốn trôi. Đơn giản hóa cuộc sống, tối ưu hóa chi tiêu, tập trung vào giá trị thật. Đó là con đường sinh tồn đúng đắn. Và trên hết, hãy chuẩn bị tinh thần. Bởi vì khủng hoảng tài chính nếu xảy ra như Simon Hunt dự đoán sẽ không đến từ một phát súng mà từ hàng loạt cú đấm liên hoản. Giá cả tăng, đồng tiền mất giá, nhà đất giảm, việc làm khan hiếm, dòng tiền đóng băng. Những ai mù mờ sẽ hoảng loạn, những ai tỉnh táo sẽ tìm được cơ hội. Bạn sẽ là ai trong cơn bão đó?

Nếu bạn đã xem đến đây thì bạn đã được cảnh báo. Bạn không thể nói mình không biết trước và bạn sẽ không có lý do gì để không hành động. Vàng trong két, gạo trong nhà, kỹ năng trong đầu. Đó là Tam Bảo sinh tồn cho người Việt trong chu kỳ khủng hoảng 2025 đến 2028, đừng đợi đến khi mọi thứ sụp đổ mới bắt đầu tích trữ. Vì khi ấy mọi sự chuẩn bị đều đã muộn. Simon Hunt đã không tô vẽ một tương lai tươi sáng. Ông không trấn an, không đưa ra giải pháp dễ dàng, càng không vẽ đường cho hưu chạy. Những gì ông nói dù khó nghe là kết tinh của nhiều thập kỷ quan sát chiến tranh, lạm phát và sự sụp đổ của các đế chế tài chính. Bức tranh ông vẽ không nhằm gieo rắc sợ hãi mà để thức tỉnh, để những ai còn tỉnh táo có cơ hội bước ra khỏi vòng xoáy tàn phá đang tới gần. Từ sự đổ vỡ địa chính trị, sự thao túng của các tập đoàn tài chính phương tây, âm mưu kiểm soát Trung Đông đến sự phản đòn âm thầm của Trung-Nga.

Cuộc chơi quyền lực đang dần đi đến hồi kết và hệ thống cũ vốn dựa trên nợ, thao túng tiền tệ và quyền lực độc tôn của đồng đô la đang mục rữa chờ một cú chạm để đổ sụp. Người giàu thực sự đã bắt đầu hành động. Họ gom vàng, tích lương thực, mua đất, giảm đòn bảy, chuyển tài sản ra khỏi hệ thống tài chính rủi ro. Còn người nghèo, người trung lưu, nếu không tỉnh táo sẽ tiếp tục bị cuốn vào cơn lốc của chi tiêu, vay nợ và ảo tưởng an toàn.

Bạn đang ở ngưỡng cửa của một đại khủng hoảng chưa từng có trong đời. Bạn có hai lựa chọn. Một là tiếp tục sống trong mộng tưởng, hai là bắt đầu chuẩn bị. Không ai ép bạn phải tin. Nhưng khi cơn bão tài chính ập đến, niềm tin không cứu được bạn, chỉ có hành động mới làm được điều đó. Khủng hoảng sẽ không báo trước, nhưng lịch sử luôn ưu ái những người sẵn sàng. Vậy bạn đã sẵn sàng chưa?

Bạn nghĩ sao về quan điểm của Simon Hunt? Nếu bạn thấy những điều ông nhận xét là đáng để suy ngẫm, hãy chia sẻ cho những ai đang quan tâm đến thời cuộc và những gì đang diễn ra hiện nay trên thế giới. Vì hiểu được bản chất và nguồn gốc các cuộc cạnh tranh, đối đầu địa chính trị là bước đầu tiên để chuẩn bị trước khi khủng hoảng xảy ra.

More from this blog

I

I Len's blog

21 posts